Dạo gần đây, đồ đạc của Trình Thu Diệc cứ không cánh mà bay.
Toàn là những thứ lặt vặt chẳng mấy giá trị. Mấy ngày đầu, lúc thì mất cái kẹp tóc, khi lại thiếu sợi dây buộc đầu, Trình Thu Diệc chỉ đơn giản nghĩ rằng Liễu Thư Hàm tiện tay lấy dùng nên cũng không để tâm. Thế nhưng gần đây, nàng bắt đầu nghi ngờ nhà mình đã bị trộm đột nhập, bởi vì... ngay cả đồ lót của nàng cũng biến mất.
Đúng vậy, chỉ trong vòng một tuần, ba chiếc q**n l*t phơi ngoài ban công đã bốc hơi không dấu vết. Cùng mất tích một cách bí ẩn với chúng còn có bốn chiếc tất và một chiếc áo lót. Tất cả đều là đồ dùng riêng tư, chẳng biết tên b**n th** nào lại có sở thích b*nh h**n đến mức lấy trộm những thứ này.
Liễu Thư Hàm đang tắm, chẳng hiểu sao lại hắt hơi một cái rõ kêu.
"Chị đang làm cái gì thế?" Cô vừa bước ra đã thấy Trình Thu Diệc tay cầm móc áo, tay chống nạnh, đứng giữa ban công ngửa cổ nhìn lên trần nhà đầy vẻ cảnh giác, trông chẳng khác nào Na Tra đang dò xét địch tình.
"Nhà mình có trộm." Trình Thu Diệc đặt móc áo về chỗ cũ, quay lại nhìn thấy Liễu Thư Hàm thì không nhịn được cười: "Em lấy trộm đồ của bố em ra mặc đấy à?"
Liễu Thư Hàm đang khoác trên mình một chiếc áo phông cũ rộng thùng thình, chất vải bông đã ngả sang màu vàng ố, chẳng biết cô đã mặc bao nhiêu năm mà cổ áo và ống tay đều đã sờn rách, gấu áo còn có một miếng vá vụng về. Bên dưới cô mặc một chiếc quần đùi hoa đi biển màu đen, đôi chân gầy mảnh khảnh lọt thỏm trong ống quần rộng huếch, nhìn xa chẳng khác nào mấy cụ già đi tập thể dục buổi sáng ngoài công viên.
"Chị nhìn kiểu gì thế? Đây là đồ ngủ của em đấy!"
"Đồ ngủ của em chắc tuổi đời còn lớn hơn cả em rồi nhỉ?"
Liễu Thư Hàm hì hì cười: "Chị đừng khinh, cái quần này đúng là của bố em thật, tại ông chê xấu không buồn mặc nên em mới lấy. Vải này mềm lắm, mặc ngủ cực kỳ thoải mái!"
"Thật không?" Trình Thu Diệc tiến lại sát bên người Liễu Thư Hàm, thừa lúc cô không để ý liền luồn tay vào ống quần rộng thênh thang như váy ấy: "Để chị sờ thử xem 'thoải mái' đến mức nào."
Vùng da đùi vốn rất mịn màng, chạm vào mềm mại như một nắm bông xốp, khiến Trình Thu Diệc càng chạm càng thấy yêu thích không rời.
Liễu Thư Hàm vốn sợ ngứa, vừa bị Trình Thu Diệc chạm vào đùi đã vội vàng đầu hàng, cô vừa né tránh vừa ngăn bàn tay đang làm loạn kia lại: "Này này này, đang nói chuyện chính sự, chị đừng có giở trò lưu manh nhé."
"Chạm vào người phụ nữ của mình thì sao gọi là lưu manh được."
Trình Thu Diệc ép Liễu Thư Hàm vào bức tường phía sau, lại từ dưới gấu áo luồn tay vào cù vào nách cô. Liễu Thư Hàm bủn rủn cả chân tay, không ngừng vặn vẹo thân mình rồi bấu chặt lấy cánh tay Trình Thu Diệc mà xin tha.
"Trình Thu Diệc... em sai rồi... tha cho em đi mà... ha ha ha... em sai rồi..."
"Sau này có cho chị sờ nữa không?"
"Cho cho cho... chị cứ sờ tự nhiên..."
Lúc này Trình Thu Diệc mới thỏa mãn thu tay về.
Hai người đùa nghịch một hồi đến mức thở hổn hển. Liễu Thư Hàm ôm lấy cánh tay Trình Thu Diệc để đứng vững, khóe mắt vẫn còn vương những giọt nước mắt vì cười quá đà. Trình Thu Diệc khẽ động tâm, nàng cúi đầu, đưa đầu lưỡi l**m nhẹ nơi khóe mắt cô, cuốn lấy giọt nước mát lạnh ấy vào miệng.
Liễu Thư Hàm mới tắm xong, khắp người tỏa ra mùi hương thanh khiết. Trình Thu Diệc mỉm cười hài lòng: "Vị cũng không tệ."
Liễu Thư Hàm thầm nghĩ trước đây đúng là mình mù mới tin Trình Thu Diệc là thẳng nữ chính hiệu. Trình Thu Diệc rõ ràng là một lão lưu manh thì có! Chẳng biết nàng đã dùng chiêu này để lừa tình bao nhiêu cô gái rồi. Bị cái nhìn phong tình của nàng làm cho ngứa ngáy trong lòng, cô nhón chân lên hôn nàng: "Vị thế nào, để em nếm thử xem."
Mỹ nhân trong lòng, Trình Thu Diệc sớm đã quẳng tên trộm đồ lót kia ra sau đầu.
Trong nụ hôn quấn quýt, Liễu Thư Hàm cảm thấy một luồng điện xao động chạy khắp cơ thể, cô ghé sát tai Trình Thu Diệc hỏi nhỏ: "Thế chị đã học được 'heo chạy' thế nào chưa?"
Trình Thu Diệc cười trầm thấp, lồng ngực áp sát vào cô rung lên nhè nhẹ: "Chị không chỉ học được cách heo chạy, mà còn học được cả cách... ăn thịt heo nữa cơ."
Liễu Thư Hàm nhìn nàng đầy mong chờ, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh như muốn viết lên mặt chữ: "Đến đây, mau đến ăn em đi này." Thế nhưng Trình Thu Diệc lại gỡ đôi bàn tay đang bám víu trên người mình ra: "Nhưng bây giờ chưa phải lúc."
Liễu Thư Hàm thất vọng vò đầu bứt tai, lúc này mới nhớ ra chuyện lúc nãy: "Mà chị bảo nhà mình có trộm à? Trộm cái gì cơ?"
"Không có gì, chị nhìn lầm thôi, đồ đạc vẫn đủ cả."
Liễu Thư Hàm vốn dĩ nhát gan, nếu để cô biết có tên b**n th** rình rập trộm đồ lót thì chắc cô sợ chết khiếp mất. Thôi thì cứ để nàng âm thầm tóm gọn tên trộm này rồi tính sau.
Bất thình lình, Liễu Thư Hàm lại hắt hơi một cái nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!