LỜI ĐỀ TẶNG (DEDICATION)
"Gửi tặng những trái tim đã từng lạc lối giữa nhân gian, vẫn kiên trì đợi một người dẫu năm tháng mịt mùng.
Dành cho Thu Diệc và Thư Hàm của thế giới thực tại – những người đang dũng cảm bước đi trên con đường mình đã chọn. Mong bạn hãy tin rằng: Sâu đậm như biển cả, bền bỉ tựa núi cao, chân tình trên thế gian này vốn dĩ là điều không thể khước từ."
n nguyên một, tòa nhà số ba, phòng 302... Hoàng tiên sinh..." Liễu Thư Hàm ngồi vắt vẻo trên chiếc xe điện nhỏ, nỗ lực nhận diện từng nét chữ trên đơn hàng. Phía sau yên xe của cô là một chiếc bao tải lớn đựng đầy kiện hàng, chất cao như núi nhỏ.
Đang lúc giữa hè, lại đúng vào buổi trưa, tiếng ve kêu râm ran đến nhức óc, hơi nóng bốc lên từ mặt đất như muốn thiêu đốt mọi thứ. Dẫu đã tìm nơi bóng cây để tránh nắng, nhưng trên chóp mũi thanh tú của Liễu Thư Hàm vẫn lấm tấm những giọt mồ hôi.
Đúng vậy, Liễu Thư Hàm là một nhân viên giao hàng, và cũng là nữ shipper duy nhất ở khu vực này.
Thực ra Liễu Thư Hàm có ngoại hình khá ưa nhìn, đặc biệt là đôi mắt hạnh tròn xoe, lúc nào cũng trong veo như chứa cả vũng nước, trông vô cùng đáng yêu. Chẳng ai ngờ được một cô gái nhỏ nhắn như vậy lại chọn cái nghề shipper vừa mệt nhọc vừa bạc bẽo này. Thế nhưng cô không chỉ làm, mà còn làm rất tốt, thậm chí từng xuất hiện trên truyền thông địa phương và được mọi người ưu ái gọi bằng cái tên "mỹ nữ giao hàng".
Lúc này, cô nàng mỹ nữ giao hàng đang dùng chiếc điện thoại chuyên dụng của công ty để liên lạc với khách: "A lô, xin chào, có phải Hoàng tiên sinh không ạ? Anh có một kiện hàng chuyển phát... Vâng, vậy tôi sẽ gửi ở chỗ bảo vệ nhé... Dạ vâng, chào anh."
Sau khi trao đổi xong, Liễu Thư Hàm quay đầu xe, hướng về phía cổng khu dân cư mà chạy.
Lối ra của khu này có một khúc cua khuất tầm nhìn. Bình thường Liễu Thư Hàm vẫn đi như thế và chẳng hề hấn gì, vậy mà hôm nay đúng là đen đủi đến cực điểm, cô vừa mới chuyển hướng thì một tiếng "rầm" chói tai vang lên. Chiếc xe điện của cô đã đâm trực diện vào một chiếc Volkswagen đang đi tới.
Liễu Thư Hàm không kịp trở tay, bị cú tông mạnh hất văng cả người lẫn xe ra xa hai ba mét. Chiếc bao tải lớn buộc sau yên xe bị bục ra, các kiện hàng bên trong rơi vãi tung tóe khắp mặt đất. Bản thân cô bị chiếc xe điện đè nghiến lên người, tứ chi chà xát xuống nền gạch nóng bỏng đau rát như lửa đốt, trán cũng va vào gương chiếu hậu khiến máu không ngừng chảy ra.
"Cái cô này đi đứng kiểu gì thế? Không có mắt à? Có biết nhìn đường không hả?" Gã tài xế xe Volkswagen là một gã trung niên bụng phệ. Hắn hớt hải bước xuống xe, nhưng chẳng mảy may đoái hoài đến việc kéo chiếc xe điện đang đè trên người Liễu Thư Hàm ra, trái lại còn chỉ vào mặt cô mà chửi rủa: "Xe này tôi vừa mới mua hôm nay, có biết nó quý giá thế nào không? Nhìn xem cô làm nó trầy xước thế này rồi đây! Cô đền nổi không?
Tôi nói cho cô biết, chuyện này không xong với tôi đâu!"
Hai lòng bàn tay của Liễu Thư Hàm đều bị trầy da chảy máu. Cô nén đau, chật vật mãi mới bò được ra khỏi gầm xe điện. Cảnh tượng ấy khiến gã tài xế bỗng đứng hình, mắt nhìn trân trân không rời.
Vốn là mùa hè nên áo quần mỏng manh, cú ngã vừa rồi đã làm áo của Liễu Thư Hàm rách vài đường, để lộ làn da trắng ngần mịn màng dưới nắng trưa, trông vô cùng bắt mắt.
Liễu Thư Hàm gượng đứng dậy trong cơn choáng váng, cơ thể lảo đảo mất một lúc mới đứng vững. Cô vội lấy hai tay che lại những chỗ vải rách ở nửa thân trên, giận dữ quát: "Đồ lưu manh, ông nhìn cái gì mà nhìn!"
Gã tài xế bị bắt quả tang thì thoáng chút ngượng ngùng, nhưng thấy Liễu Thư Hàm chỉ là một cô gái nhỏ yếu, hắn lại vểnh cái bụng phệ lên, chỉ tay vào xe mình, thái độ hung hăng: "Con nhỏ này còn ngang ngược gớm nhỉ? Tôi nói cho cô biết, cô làm xước xe mới của tôi, hôm nay không đền tiền thì đừng hòng rời khỏi đây!"
"Ông có còn biết xấu hổ không!" Liễu Thư Hàm tức đến run người: "Rõ ràng là ông đâm vào tôi! Tôi không bắt ông đền tiền thuốc men là đã may cho ông lắm rồi!"
Cậy mình to khỏe, lại thấy tiểu khu lúc giữa trưa không có người qua lại, gã tài xế thong dong dựa vào cửa xe, giở giọng chí phèo: "Tôi không quan tâm, tóm lại là cô đụng vào xe tôi, cô phải đền tiền!"
"Tôi..." Liễu Thư Hàm định tranh cãi tiếp thì từ phía sau lại có một chiếc xe khác tiến tới, biểu tượng bốn vòng tròn của chiếc Audi loáng lên dưới ánh mặt trời.
Vì chiếc Volkswagen chắn giữa đường nên chiếc Audi phải bật đèn cảnh báo rồi dừng lại. Cửa phía ghế lái mở ra, một đôi chân dài miên man trong chiếc quần tây chín tấc màu đen bước xuống, theo sau đó là một đại mỹ nhân dáng người cao ráo, tay cầm theo chiếc áo khoác vest đen. Mỹ nhân có mái tóc dài thẳng tắp đen bóng ngang lưng, sống mũi cao thanh tú đeo một chiếc kính mát, chỉ để lộ đường nét cằm sắc sảo và đôi môi mỏng tô son màu n*d*.
Với chiều cao ấn tượng trên 1m75, ngay cả gã tài xế bụng phệ khi đối diện cũng phải hơi ngước nhìn.
Mỹ nhân ấy xem gã tài xế như không khí, cô sải bước thẳng đến trước mặt Liễu Thư Hàm, cởi chiếc áo khoác vest trên tay khoác lên người cô rồi khẽ thì thầm bên tai: "Trên xe chị chỉ có mỗi bộ này thôi, em mặc tạm đã nhé."
Liễu Thư Hàm vốn chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp đến nhường này, đôi mắt cứ thế trân trân nhìn người ta đến ngẩn ngơ, nào còn nghe lọt tai cô ấy đang nói gì.
Người nọ khẽ nhếch môi, tay phải gập lại, dùng hai ngón gõ nhẹ vào gáy Liễu Thư Hàm một cái: "Đồ đầu gỗ, hồn về đi thôi."
Vừa nghe thấy cách gọi này, Liễu Thư Hàm bỗng rùng mình, lập tức bừng tỉnh khỏi cơn mê mẩn. Đã rất nhiều năm rồi không có ai gọi biệt danh đó của cô, mà người duy nhất gọi như thế chỉ có thể là...
"Trình Thu Diệc?" Liễu Thư Hàm ướm hỏi đầy dò xét.
Mỹ nhân tháo kính râm, nở một nụ cười hài lòng: "Không tệ, không tệ. Đầu gỗ à, cũng may là em chưa quên chị đấy."
Đã gần mười năm Liễu Thư Hàm không gặp lại Trình Thu Diệc. Vừa nhìn thấy nàng, bao nhiêu vui mừng ùa đến khiến cô quên bẵng cả những vết thương trên người, hưng phấn reo lên: "Thu Diệc, đúng là chị thật rồi! Mười năm qua chị đã đi đâu thế? Đến một chút tin tức cũng chẳng để lại cho em, chị có biết là em lo lắng đến chết đi được không!"
Liễu Thư Hàm chỉ cao chưa đầy 1m65, đứng trước mặt Trình Thu Diệc trông chẳng khác nào một đứa trẻ. Trình Thu Diệc thuận tay xoa xoa chiếc mũ che nắng trên đầu cô, dịu dàng bảo: "Lát nữa chị sẽ kể em nghe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!