17
Người cá cược rằng sẽ cúi đầu trong vòng một tháng, tỷ lệ đền là một ăn ba; ba tháng thì một ăn hai; còn đều là một ăn một.
Duy chỉ một điều, nếu cá rằng sẽ cúi đầu, thì tỷ lệ đền lên tới một ăn mười.
Vệ Chiêu Hành đặt cây trâm lên bàn , nhướng mày :
"Ta cược ngươi sẽ đầu . Vậy sẽ thua ?"
Ta lấy một tờ ngân phiếu một ngàn lượng đẩy về phía :
"Phiền Vương gia mua một phần. Một ngàn lượng, sẽ cúi đầu!"
Hắn nghiêng tựa lên ghế Thái sư, mắt lười nhác mặt bàn, biểu cảm sâu thẳm đến mức chẳng thể điều gì.
Cho đến khi ánh mắt chạm ngón tay đang đặt ngân phiếu, khóe môi mới khẽ nhếch lên.
Bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của đặt nhẹ lên tay , ép ngân phiếu xuống:
"Thẩm cô nương quên, ngươi thua một ván ."
Hắn bất chợt ghé sát gần, đôi mắt phượng nâng lên, sâu như hồ lạnh, khiến sững , thở cũng lệch mất nửa nhịp.
cảm giác mát lạnh tê dại nơi đầu ngón tay theo cánh tay mà lan khắp thể.
Ta hoảng hốt cực độ, vội rút tay về, nắm chặt lấy chén ấm, mới gượng ép tìm một chút bình thản.
Hồng Trần Vô Định
Ta cởi lá bùa bình an mà từng khom lưng cầu xin từng bước một, đặt lên khay, mới lấy giọng của chính :
"Đã cược thì chịu thua. Lá bùa bình an từng rời , giờ tạm giao cho ngài. Đợi rời khỏi Hầu phủ, sẽ Vương phủ."
Tay đang nắm lấy bùa chợt khựng , bật khẽ:
"Cho nên, cái gọi là đặt cược chỉ là cái cớ, nhờ bản vương giúp ngươi thoát mới là thật?"
Ta bộ giữ lấy bùa, nhưng khẽ nắm lấy ngón tay đang run nhẹ của , học theo dáng vẻ trong bức họa của , nghiêng đầu, ánh mắt đáng thương trong trẻo:
"Vậy Vương gia, ngài sẽ giúp chứ?"
Ta cắn môi, ánh mắt long lanh ngập nước thu, mang gương mặt giống đến tám phần bạch nguyệt quang của , hề chớp mắt, ép cho một câu trả lời.
Hắn khựng , thở hỗn loạn.
Rồi bỗng vươn tay, nắm lấy cổ tay , kéo mạnh, ôm lòng.
Hơi thở nóng hổi phả bên tai, giọng nhẹ nhàng ôn nhu:
"Ta thích khác lợi dụng. ngươi tự đem bản đặt cược thua tay , đương nhiên đòi của ."
Con tim đang treo lơ lửng của rốt cuộc cũng rơi xuống đất.
giống như con ngựa hoang thả dây cương, điên cuồng nhảy nhót.
Vệ Chiêu Hành, dung mạo như ngọc, lạnh lùng mà vẫn nét thư sinh ôn hòa, đến cả đầu ngón tay quấn nơi thắt lưng cũng dịu dàng mà từng dùng lực.
Ta như con cá khát nước, cuối cùng tìm dòng suối mùa xuân thuộc về .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!