Chương 7: (Vô Đề)

Ai nấy đều thầm mừng, vị phu nhân ở chính viện suốt hai năm trời, cuối cùng cũng vượt cửa ải .

Ta mặt trong gương, lạnh nhạt thành tiếng:

"Mũi tên của con ả nuôi ngựa tổn thương gân cốt, nếu uống đủ thuốc, sợ rằng sẽ để di chứng mất."

Tạ Thừa Phong đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt chạm qua gương đồng.

Hắn từng vì tức giận mà chẳng quan tâm đến sống c.h.ế. t của .

Chính miệng từng : "Hầu phủ thiếu gì đại phu giỏi, đại phu, gì?"

Có lẽ vì lòng áy náy, tránh ánh mắt của .

Là khi ả nuôi ngựa xử c.h.é. m giữa chợ nửa tháng , mới rõ chân tướng.

Không ai từng với , chỉ là cứ nhắc đến tên , liền bực bội ngắt lời, chẳng để lọt một câu.

Thế nhưng, thì ?

Cùng lắm cũng chỉ sai mang đến một hộp phấn son và mấy món trang sức, xem như quà chuộc , lặng lẽ ép xí xóa cho qua.

Người ở cao là thế, chỉ cần vẩy tay ban xuống chút ân huệ, liền mong kẻ cảm kích dập đầu.

Nữ nhân bên ngoài của luôn luôn lý do đáng thương hơn , thế nên nhường nhịn.

Vậy thì nam nhân lưng , sẽ quyền thế lớn hơn , để mới là cúi đầu.

Thấy im lặng quá lâu, như thể chịu thiệt thòi lớn, ngẩng đầu lên, giang tay :

"Hôm nay sẽ ngủ ở chính viện."

Lời , là ép hầu cởi áo.

Ta đầu , nhạt như mỉa mai:

"Ngươi định dùng cái miệng ả cắn rách để hôn ? Thật là bẩn quá."

Hắn theo bản năng đưa tay sờ khóe môi, chợt tỉnh ngộ, lập tức trừng mắt :

"Thẩm Thư Ngọc! Không nam nhân nào giữ trinh tiết vì nữ nhân cả! Ta thể khiến hậu viện nhà họ Tạ chỉ một nàng, là nhượng bộ lớn lao lắm ."

"Bao nhiêu nhạo sợ vợ, nhạo tự lấy lời thề năm xưa siết c.h.ế. t tự do của , vì nàng mà đánh mất phong thái. Nàng còn thế nào nữa?"

"Nếu là phụ nàng, là nàng, nàng yêu cầu họ vì một nữ nhân mà giữ như ? Thẩm Thư Ngọc, đời là đó, nếu nàng hiểu, thì cứ từ từ nghĩ . Ba năm, năm năm, mười năm… sẽ lúc nàng tỉnh ngộ thôi."

Ta nhớ rõ đây là thứ mấy tức giận đùng đùng rời khỏi viện , lao thẳng về tiểu viện ngoài phủ.

Nhũ mẫu bưng chậu nước bước , trong phòng chỉ còn một , nụ nơi khóe môi khựng .

Bà khẽ lau khóe mắt, cố gắng nặn một nụ :

"Phải , phu nhân vẫn khỏi thương thế."

"Phải đó, nhưng là thương thế lành, là phu thê mục nát từ lâu ?"

16

Tạ phu nhân giận tiểu đê tiện, hận vô dụng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!