Chương 5: (Vô Đề)

Dù hạ quyết tâm rời bỏ , báo thù .

Thế nhưng ánh mắt lạnh lùng, đầy chắc chắn và tàn nhẫn , vẫn như lưỡi kiếm cắm sâu tim , khiến đau đến m.á. u chảy đầm đìa.

Rèm xe khẽ động, một bàn tay thon dài kéo lấy rèm, dùng lực, chậm rãi buông xuống.

Là Vệ Chiêu Hành.

Một cú khiêu khích trắng trợn dành cho Tạ Thừa Phong.

sợ.

Thậm chí còn nóng lòng phát hiện sự mờ ám giữa và Vệ Chiêu Hành.

Cái đau đớn khi phản bội, cái nhục nhã khi chà đạp, cái ê chề khi ép cúi đầu quyền thế.

Ta nếm trải từng thứ một...

Ta điên .

Nếu c.h.ế. t dí trong hậu viện, chi bằng kéo cả Hầu phủ xuống địa ngục cùng .

Đáng tiếc là, Tạ Thừa Phong lưng về phía xe, hề thấy gì.

"Đã thể đầu , ngươi còn sợ gì nữa? Là quyền thế che trời của Nhiếp chính vương, là nỗi nhục khi phản bội?"

"Phía rèm xe chính là chân tướng, ngươi tự vén lên mà ?"

Sự chắc chắn trong mắt Tạ Thừa Phong bắt đầu lỏng , vẻ giễu cợt dần làn sương lạnh xâm chiếm.

Hắn trừng mắt : "Ngươi là nghiêm túc ?"

Ta vuốt lọn tóc mai rối loạn, khẽ : "Ai mà mơ một vị hùng cái thế?"

"Ngươi bận rộn hùng, cứu giúp những tiểu cô nương đáng thương ngoài . Còn thì vẫn luôn chờ một vị hùng đến cứu khỏi vũng lầy hậu viện ."

"Ân cứu mạng khó đền, cũng học theo mấy cô nương của ngươi, lấy báo đáp thì ?"

Bên trong rèm xe, vị " hùng cái thế" cứu bỗng im lặng.

Nhũ mẫu đúng, nam nhân đến c.h.ế. t vẫn là trẻ con.

Phải dịu dàng dụ dỗ, chơi trò mèo vờn chuột, trơ trẽn quyến rũ, mới khiến họ mê lối thoát.

Chỉ tiếc là từng câu từng chữ mà nhũ mẫu dạy để lấy lòng Tạ Thừa Phong, cuối cùng áp dụng từng lời một lên một khác.

"Vô sỉ!"

Gương mặt điềm tĩnh của Tạ Thừa Phong rạn vỡ thành tức giận.

"Ta xem, rốt cuộc tấm rèm thứ gì bẩn thỉu đến mức dám để khác !"

Hắn cố kìm cơn giận, còn thì cong môi như thể sắp thắng ván cược cuối cùng…

tay mới chạm rèm xe, phía liền vang lên một tiếng gọi kinh hoàng:

"Thừa Phong ca ca!"

12

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!