Mãi đến khi yến tiệc kết thúc, phủ chờ mãi chẳng thấy xe ngựa nhà họ Tạ, chỉ chờ một câu hời hợt:
"Tiểu phu nhân hôm nay sinh thần, mượn hết xe ngựa của Hầu phủ . Phu nhân chờ thêm nửa canh giờ nữa, chắc đón khách xong sẽ đến rước."
Ta giữa trời gió, cả khuôn mặt gió lạnh táp đến ửng đỏ.
Vệ Chiêu Hành cầm cây trâm hết sức bình thường , bước đến bên cạnh .
"Phu nhân, trâm nàng rơi ."
Ta cây trâm từng cố tình đánh rơi mồi nhử, khẽ bật .
Sau lưng theo bao nhiêu hạ nhân, nhưng trâm rơi tay .
Cơ hội , là tự giành lấy.
Ta thắng cược .
Cảnh hoảng loạn che kiếm , dáng vẻ luống cuống ôm lòng, thẹn đến đỏ bừng tai, đều chứng minh rằng, đối với , khác với khác.
"Vương gia lấy cứu mạng, lấy gì báo đáp đây?"
Sát khí giấu nơi đáy mắt, khí thế ẩn lông mày, chỉ khẽ , liếc một cái:
"Cứu mạng nên báo đáp , Tạ Thừa Phong chẳng rõ ràng nhất ?"
Nét đùa cợt lượn nơi khóe môi , tay khẽ xoay cây trâm:
"Bản vương hôm nay thuận đường, phu nhân nguyện cùng một đoạn?"
Phủ Nhiếp chính vương ở phía nam, Hầu phủ phía bắc, xa cách muôn trùng, gọi là "thuận đường"?
đó là sự ăn ý giữa trưởng thành.
Thăm dò lẫn . Dụ dỗ lẫn . Cho đến khi cùng sa bùn.
Vì một cây trâm rơi, bước lên xe ngựa của Nhiếp chính vương.
Không gian chật hẹp, nam đơn nữ chiếc, lửa tình dễ bén.
Không là rơi bẫy của , bước chiếc lồng của .
10
Chúng đối diện, lặng lẽ lời.
Đầu ngón tay luôn vuốt nhẹ cây trâm , mà đôi mắt đen sâu thẳm chẳng chút né tránh, cứ thế thẳng .
Ta lùi, cũng chẳng tiến, đôi bên giằng co phân thắng bại.
Cho đến khi xe ngựa bất ngờ xóc nảy, nhân cơ hội nhào thẳng lòng .
Chỉ trong khoảnh khắc, ăn ý mà đưa tay đỡ lấy .
Khoảng cách gần đến mức thở quấn lấy , rõ ràng thấy nơi chân mày thoáng hiện nét vui mừng.
Một bước , đúng .
thứ quá dễ , thì sẽ chẳng bao giờ trân trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!