Cánh cửa đá tung, gió lớn tràn cuốn hoảng hốt và lời giải thích của .
Bóng lưng Tạ Thừa Phong khuất hẳn trong đêm, trở nữa.
Chỉ cơn bão tuyết đêm cuồng nộ quật , khiến đổ bệnh một trận thật dài.
Những cuồng nhiệt giữa và , cũng trận băng tuyết dập tắt .
Giữa và Tạ Thừa Phong, từ đó chỉ còn là vợ chồng danh nghĩa.
"Két…"
Cánh cửa đẩy .
8
Tạ Thừa Phong khoác áo lông hồ ly, lười nhác tựa ghế Thái sư.
Sáng sớm mờ ảo, từng sợi nắng nhẹ rơi xuống khuôn mặt , khiến vẻ hờ hững nơi mày mắt càng thêm rõ rệt.
Hắn khẽ nhấp một ngụm , đến một cái liếc mắt cũng chẳng dành cho :
"Trò , một là đủ ."
"Thanh Tầm khác với khác, nàng là thật lòng yêu thích. Nếu ngươi dám động đến nàng , thì cũng đừng trách vô tình."
Nàng , quả thực giống với chúng .
Nàng tên họ, Triệu Thanh Tầm.
Chứ như chúng .
Kẻ chăn ngựa, nữ nhân bán đồ bồi táng, là — Thẩm Thư Ngọc, kẻ ôm mộng trèo cao.
Chén nhẹ gõ xuống bàn, vang lên một tiếng lanh lảnh, liền dậy.
"Thuốc của mẫu ngươi, tiền đồ của ngươi, thứ gì cũng lo đủ. Thẩm Thư Ngọc, ngươi nên học cách dừng đúng lúc. Ít nhất, cũng từng đưa nữ nhân nào cửa chính để mất mặt ngươi."
"Chỉ là một canh bạc, chấp nhận thua, ngươi là thê tử của , cũng nên thua cho gọn ghẽ."
Cánh cửa mở , một luồng gió lạnh ùa cuốn tan mùi m.á. u vẫn lảng vảng trong phòng.
Bàn tay từng chữ của , nay phế.
Vậy mà Tạ Thừa Phong cả đêm về, từ đầu đến cuối cũng từng hỏi đến một lời.
Hắn dĩ nhiên cũng chẳng hề , nữ nhân chăn ngựa bất ngờ trở về kinh, tối qua chính là nhằm mạng mà đến.
Nếu nhờ Vệ Chiêu Hành tay cứu giúp, mũi tên xuyên qua cổ họng , m.á. u văng tại chỗ.
Rõ ràng là lòng .
Rõ ràng là đẩy chúng lồng chim để tranh đấu.
Rõ ràng là phụ bạc hết tất cả.
Thế nhưng cuối cùng, kẻ mất đôi tay, tan vỡ cõi lòng, bại danh liệt… là .
Người chủ động tiếp cận là .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!