Chương 10: (Vô Đề)

Cây trâm nơi đầu ngón tay , rốt cuộc cũng trở giữa tóc .

Ta nhẹ nắm lấy tay áo rộng của , mỉm khẽ hỏi: 

"Cho xin một chén , chăng?"

Hắn khẽ bật , đẩy cửa mời .

Cửa khép lưng, đúng khoảnh khắc đó, vòng tay ôm lấy eo từ phía .

"Đợi bao lâu ? Sao sai giục?"

Hắn từ từ , môi mỏng dần dần áp sát, từng tấc từng tấc kéo gần cách.

Ta cắn nhẹ môi, thẹn thùng ngẩng chiếc cổ thon dài.

Thế nhưng, bất ngờ ấn chặt lên bàn thư án.

"Ai với nàng, thế mới giống bạch nguyệt quang của ?"

Toàn khựng , thẳng đôi mắt đen sâu thẳm của .

Phải , Phủ Nhiếp Chính Vương kín như bưng, thể moi mấy chuyện thầm kín thế ?

Trừ khi…

Chính là nam nhân mặt cố tình tung tin .

"Vì lừa ?"

Hắn vươn tay ôm chặt lòng, nhướng mày, :

"Rõ ràng là nàng tìm hiểu , dụ dỗ , chiếm lấy , đến cuối cùng chịu nhận là của nàng, còn chịu trách nhiệm."

"Ân cứu mạng năm xưa, nguyện dùng báo đáp. Vậy nàng dám "nguyện đánh cược và chịu thua" ?"

Ầm!

Một tiếng sét vang lên trong đầu, như nổ tung giữa cơn mê mị.

Thiên hạ ai chẳng Nhiếp Chính Vương là con riêng của tiên hoàng gửi nuôi trong phủ Hoài Nam Vương, thuở bé Tạ quý phi truy sát, trốn khỏi kinh thành, nương nhờ quân doanh, đó dẫn mười vạn đại quân trở về, đưa ấu đế hồi triều, nắm giữ quyền lớn.

ai , đứa trẻ năm , chính là giấu trong cỗ xe tang đưa và A Chu rời kinh.

Ba ngày bắc tiến, trốn trong xe ngựa, thấy suốt quãng đường.

Lúc chia tay, nhét chỗ bạc ít ỏi còn tay .

Hắn sẽ trả bằng vạn lượng vàng. 

Ta chỉ cho là lời an ủi, từng tin là thật.

Người xa lạ gặp chớp nhoáng, thậm chí từng hỏi tên , gì chuyện "ngày gặp ".

hóa là . Hắn chính là Vệ Chiêu Hành!

Chẳng trách hết lòng nâng đỡ A Chu… 

Hồng Trần Vô Định

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!