Chương 1: (Vô Đề)

1

Ta gặp thích khách ở phía nam thành, trúng một mũi tên nơi cánh tay, m.á. u thấm đỏ vạt áo, bộ dáng chật vật thảm thương.

Mà trượng phu của – Tạ Thừa Phong – đang ở tiểu viện phía bắc thành, vận hồng y, búi tóc cài ngọc, phong thần tuấn tú tân lang của một tiểu cô nương đầy khí khái.

Mũi tên rút , kéo theo m.á. u t.h.ị.t, đau đến thấu tim gan.

Sau bức bình phong, ma ma phái đến mời Tạ Thừa Phong về phủ, từng lời từng chữ mang đao kiếm, nhưng xoáy sâu lòng , khiến ruột gan như xé nát.

"Thế tử , Triệu cô nương vốn cũng là khuê nữ nhà quan. Nếu chẳng vì liên lụy gia tộc, thể rơi chốn hồng trần?"

"Tiểu cô nương cao ngạo, chịu . Thế tử đánh cược thua, liền theo ước định, cho nàng một lễ bái đường, chỉ để nàng vui vẻ mà thôi. Cũng chẳng rước phủ khiến phu nhân khó chịu, đem đứa con riêng nào về bắt phu nhân nuôi, phu nhân nên rộng lượng một chút. Thế tử , phu nhân đừng nhỏ nhen như , đến một trò chơi cũng chịu thua nổi."

Hồng Trần Vô Định

Trong phòng, mùi m.á. u tanh vẫn tan, mũi tên dính m.á. u đặt tr*n tr** bàn, ánh sáng phản chiếu khiến rợn tóc gáy.

Ma ma thấy mà nỡ, thanh âm cũng thấp xuống.

"Thế tử , cần gì tự biên tự diễn vở kịch như để tranh sủng với một tiểu cô nương? Phu nhân chớ nên vì chuyện nhỏ mà đánh mất đại cục, khiến danh tiết bản chôn vùi."

"Ngài còn ... hôm nay đem chính thua cho Triệu cô nương, thì sẽ chỉ thuộc về nàng mà thôi. Phu nhân cũng nên tầm và lòng như thế tử, dám cá thì cũng dám thua."

Trong căn phòng lặng ngắt, chỉ còn tiếng gió lạnh gõ cửa vang lên từng hồi lạch cạch.

Lạnh lẽo từ vết thương thấm xương cốt, khiến lạnh giá.

, ái tình vốn là một ván cờ.

Ta cá , thì cũng thua .

2

Phụ vốn là Lục phẩm thông phán, nhưng mất sớm khi mới lên sáu.

Cô độc nơi nương tựa, lớn lên nhờ mẫu bán dần những vật cũ trong phủ để nuôi sống hai con.

Với xuất như , tiền đồ duy nhất của chỉ trông cậy biểu ca bên nhà cữu cữu – sách giỏi.

Hắn ôn hòa tiến thủ, đối với mẫu thì vô cùng kính trọng, đối với càng thương xót chu .

Ta mãn nguyện.

Còn Tạ Thừa Phong, loại công tử thế gia phong lưu hào sảng như , căn bản với tới .

Năm , thiếu niên mặc xuân sam mỏng, cưỡi ngựa nghiêng bên cầu, cả tòa Hồng Lâu tụ vẫy chào.

Thế nhưng, chính một chầu rượu, phi ngựa dọc theo trường phố, khiến đang đường mua thuốc cho mẫu giật ngã nhào.

Hắn mang theo mùi rượu phảng phất, nét đỏ ửng nơi khóe môi càng thêm rực rỡ khi đối diện với gương mặt tái nhợt hoảng sợ của .

Tạ Thừa Phong vứt ngựa nhảy xuống, vạt áo trắng khẽ tung bay, chìa tay về phía .

Tháng ba cỏ non oanh hót, tiết xuân đang độ tươi vô ngần.

Thiếu niên mang khí khái và phong tư lẫm liệt , khiến cả cảnh xuân nơi thành đô cũng lu mờ theo.

Ta ánh sáng nơi lóa mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!