Chương 8: (Vô Đề)

Thác nước đổ xuống, chảy vào một cái đầm nước nhỏ, bắn ra một làn hơi nước mông lung.

Tiểu Xuân đi đến bên đầm nước, nhìn thử một chút. Đầm nước rất sâu, dưới nước đen ngòm, không thể thấy đáy. Nàng quay đầu, Lý Thanh vẫn đứng yên ngay sau lưng nàng, vẻ mặt hơi hoang mang.

Tiếng thác nước chảy rất lớn, ào ào, lúc Tiểu Xuân không nói gì, Lý Thanh khó có thể nhận ra nàng đang ở đâu.

Tiểu Xuân ngồi cạnh đầm nước, cầm cái chén rửa sạch. Đó là một cái chén bằng sứ, miệng chén đã bị mẻ, dưới đáy chén còn dính vết bẩn khó rửa, Tiểu Xuân cố chà rửa thật mạnh tay.

Chắc hắn không dùng cái chén này để uống nước đâu nhỉ, còn không thì dùng chén này đút nước cho ông lão uống….. Trong lòng Tiểu Xuân tự hỏi, nghĩ đến việc ông lão có thể sống đến tận bây giờ quả thật là không đơn giản.

Nàng rừa chén xong, lại đứng lên, xoay đầu thấy Lý Thanh đang đứng đó như đầu gỗ. Nàng cố ý nín thở, rón ra rón rén đi đến cạnh Lý Thanh, Lý Thanh vẫn không hề phát hiện ra.

"A a a—-!"

Tiểu Xuân chợt kêu to, Lý Thanh giật bắn cả người, vội lui về sau mấy bước, trên mặt không hề có vẻ sợ hãi nhưng lại có phần ngạc nhiên.

"Ha ha ha ha!" Tiểu Xuân chỉ Lý Thanh đã lui về sau mấy bước, không nhịn được cười to: "Bị ta dọa rồi đúng không, nhìn cái dáng vẻ nhát gan của huynh kìa, nói cho huynh biết, đây là hậu quả vì huynh dám đẩy ta!"

"………."

Lý Thanh nghiêng mặt về phía Tiểu Xuân, đi về trước một bước, Tiểu Xuân lập tức giơ cái chén lên: "Đừng đến đây! Thế nào, còn định đánh trả đấy à?"

Lý Thanh bị nàng rống, đứng tại chỗ, muốn tiến không được mà muốn lùi cũng chẳng xong. Hắn có vẻ gấp gáp, không ngừng phát ra mấy tiếng ùng ục ùng ục.

Tiểu Xuân từ từ thả chén xuống.

"Huynh…. huynh vội về nhà chứ gì."

"Ùng ục."

"Nói tiếng người!"

Lý Thanh bị rống thì giật bắn cả người, hắn cúi đầu suy nghĩ một lúc, dường như đang nhớ lại xem phải nói thế nào. Tiểu Xuân đợi hồi lâu, Lý Thanh rốt cuộc cũng nói một tiếng "…. Đúng."

Tiểu Xuân liếc hắn một cái, đi đến khoác tay lên vai Lý Thanh.

"Được rồi được rồi, đi là được chứ gì."

Lý Thanh nâng hông Tiểu Xuân lên, để nàng bám vào, sau đó mới nhanh chóng phóng ra khỏi đó.

Mặc dù đang ở trong rừng, xung quanh toàn là cây và cỏ dại nhưng Tiểu Xuân vẫn tinh tường nhận ra, còn đường Lý Thanh đã đi đến đó và về nhà là giống y như đúc, gần như không hề lệch một bước nào.

Chỉ một lúc sau, hai người đã trở lại ngôi nhà nhỏ. Lý Thanh để Tiểu Xuân xuống rồi đi vào nhà, mò đến bên giường, chuẩn xác ngồi xuống vị trí cạnh ông lão.

Tiểu Xuân đi đến, bưng bát nước vừa múc được đưa đến cạnh ông lão, thế nhưng Lý Thanh lại cứ chắn trước mặt khiến cánh tay nàng không cách nào đưa nước qua.

"…. Ta nói này, huynh nhường đường một chút được không, vốn đã cao lớn như gấu rồi mà còn chiếm diện tích nữa."

Lý Thanh bị Tiểu Xuân kéo sang một bên, Tiểu Xuân đỡ ông lão, đút từng chút từng chút nước cho ông. Ông lão yếu ớt lẩm bẩm mấy câu, sau đó ngủ thiếp đi.

Tiểu Xuân quay đầu, thấy Lý Thanh đang ngồi cạnh, mặt nghiêng, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên này.

Mọi sự lo lắng của tên to con này đều lộ rõ trên mặt.

Tiểu Xuân sắp xếp xong xuôi cho ông lão rồi vỗ vỗ vai Lý Thanh.

"Đi ra ngoài."

Tiểu Xuân nhìn quanh ngôi nhà vài vòng, cẩn thận đánh giá xem ngôi nhà này còn ở được bao lâu nữa, Lý Thanh thì chỉ đứng ở đằng sau nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!