Chương 7: (Vô Đề)

Hôm đó, không biết Tiểu Xuân đã lấy nghị lực từ đâu ra để ngồi hàn huyên suốt cả một ngày với Lý Thanh ở trong động. Dĩ nhiên, khoảng thời gian đó cũng chỉ có nàng nói mà thôi.

Lý Thanh không hề đáp lại đề nghị của Tiểu Xuân, Tiểu Xuân xem như hắn đã đồng ý.

Mãi cho đến tối, khi mặt trời dần lặn xuống, đêm đen dần hiện ra, Lý Thanh rốt cuộc cũng trở nên có sức sống hơn. Mặc dù hắn vẫn ít nói như cũ, vẫn luôn ngồi trong một góc, nhưng Tiểu Xuân có thể cảm nhận rõ ràng rằng hắn có sức sống hơn trước.

Cụ thể là có sức sống như thế nào Tiểu Xuân không thể nói rõ, nàng chỉ cảm thấy cái tên to con đáng thương thê thê thảm thảm vào ban ngày đã không còn và tên trộm dược liệu có thể nhảy xa vài chục trượng, chỉ một tí động tĩnh cũng có thể khiến hắn chạy mất dạng đã trở lại.

Những cơn đau đớn vào ban ngày kia, khi đêm về cứ như chưa từng xảy ra. Khi ánh sáng càng lúc càng ít, xung quanh càng lúc càng lạnh, hơi thở của Lý Thanh cũng càng trở nên ổn định, hắn cũng càng trở nên yên lặng hơn.

Tiểu Xuân nhìn người trước mặt, không nhịn được chậc chậc thở dài: "Ôi trời, huynh đúng là dạ quỷ nơi núi sâu* đó, buổi sáng và buổi tối sao mà khác nhau quá vậy hả."

(*nguyên gốc là "thâm sơn dạ quỷ", vậy hẳn anh là con quỷ mà tựa truyện nhắc tới =)) )

Bên ngoài trời đã tối đen.

Đang lúc Tiểu Xuân mệt mỏi đến sắp ngủ thiếp đi, Lý Thanh bỗng nhiên đứng lên.

Tiểu Xuân phải nhón chân lên mới có thể cao đến chỗ cái nắp gỗ, Lý Thanh lại chỉ cần dùng đầu đẩy nó ra. Nắp vừa mở ra, bên ngoài gió thổi vù vù, Tiểu Xuân rùng mình, tỉnh táo lại.

"Trời tối rồi à…" Nàng ngáp một cái, hoạt động gân cốt một chút.

Khi nàng vừa ngáp xong rồi mở mắt ra, trong động đã trống không.

Tiểu Xuân: "….."

Nàng ngẩng đầu lên, thấy chỗ mặt đất ngay trên cửa động có người đang đứng.

Lý Thanh vốn vô cùng cao lớn, bây giờ còn đứng ở trên, Tiểu Xuân nhìn hắn từ bên dưới, trông hắn cũng to cao như một gốc đại thụ cao chọc trời mọc trong núi vậy.

"Sao không phát ra tiếng động gì hết vậy, huynh bay lên đấy à?"

Lý Thanh không trả lời, đưa tay vào trong chiếc áo rách rưới, lấy ra một mảnh vải dài. Hắn quấn tấm vải vài vòng trên mắt. Tiểu Xuân thấy mảnh vải kia được buộc thật chặt thì chê cười nói: "Đã tối rồi mà huynh còn muốn quấn à? Mắt của huynh rốt cuộc là sợ ánh sáng đến mức nào vậy hả?"

Nàng vỗ vỗ quần áo đứng dậy, tay vịn cửa động, muốn leo lên. Lý Thanh đã bịt kín mắt xong, ngồi xổm xuống, ở chỗ cửa động huơ huơ tay một hồi, Tiểu Xuân nghi ngờ, Lý Thanh lại mò trúng tay nàng, sau đó nắm lấy cổ tay nàng kéo lên.

Hắn chỉ dùng một tay, không hề có dấu hiệu cố sức gì cả.

Sờ, nắm lấy, kéo lên. Tiểu Xuân cảm thấy hắn xách mình chẳng hề phí sức, cứ như đang xách một con gà ấy.

Tiểu Xuân đứng trước mặt hắn, hơi ngạc nhiên chọc chọc cánh tay hắn.

"To con, huynh khỏe thật đấy." Nàng ngẩng đầu, đầu Lý Thanh khẽ nghiêng nghiêng, không biết có đang nghe nàng nói không. Tiểu Xuân hít thật sâu, bụng lại đúng lúc kêu lên hai tiếng.

Tiểu Xuân: "….."

Lý Thanh động đậy, hắn nghe được tiếng phát ra từ bụng Tiểu Xuân, mặt xoay về phía này. Tiểu Xuân ho khan hai tiếng, vuốt vuốt bụng nhìn xung quanh: "Huynh…Huynh có cái gì có thể ăn được không?"

Lý Thanh đi về phía ngôi nhà nhỏ.

Tiểu Xuân đi theo phía sau, nhìn bóng lưng của hắn. Có lẽ bởi vì đây là nhà mình nên Lý Thanh đi rất trót lọt, Tiểu Xuân vừa theo sau vừa gật gật đầu, ngay lập tức Lý Thanh lại đụng bộp một phát vào mái hiên.

Tiểu Xuân: "….."

Lý Thanh bị va trúng đầu, lại không hề phản ứng lại, ngay cả xoa đầu cũng không làm, trực tiếp đi vào. Hắn quá cao, chỉ có thể khom lưng mới có thể đi vào trong.

Tiểu Xuân đi cách hắn hai bước, nghe thấy trong phòng có tiếng ho khan. Sau đó, một giọng nói già nua suy yếu vang lên——

"Vô…vô liêm sỉ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!