Chương 5: (Vô Đề)

"Nè, to con, huynh đang muối dưa trong đó à?"

Tiểu Xuân nói xong, lập tức áp sát lỗ tai vào trên cái nắp. Nàng há mồm nghe cho thật kĩ, quả nhiên, một lúc sâu, bên trong chợt truyền ra mấy âm thanh nho nhỏ.

"Ùng ục…."

"Ha ha." Tiểu Xuân nghe thấy âm thanh cũng không tính là xa lạ kia, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy buồn cười. Nàng cũng bất chấp hết cái gì là nho nhã, chu mông lên dán sát tai vào cái nắp gỗ, hăng hái vô cùng nói: "To con, huynh có nghe thấy không?!"

Lần này người bên dưới không đáp lại ngay, một lúc sau, Tiểu Xuân lại nghe thấy mấy tiếng lộc cộc truyền ra. Hắn luôn không nói gì cả, Tiểu Xuân lại nhớ đến những điều ông lão vừa nói—-

Mặc dù nó hơi khác với người thường nhưng tuyệt đối không phải quỷ quái gì cả.

Hơi khác với người thường…. Tiểu Xuân lầm bầm hai tiếng, nghĩ thầm, người này làm gì mà "hơi" khác chứ, nàng đã gặp hắn mấy lần, có lần nào nghe thấy hắn nói được câu nào giống người đâu.

Thế nhưng, kì quái chính là, mặc dù tên to con này chỉ phát ra mấy tiếng ùng ục nhưng Tiểu Xuân lại cảm thấy, mỗi lần hắn lên tiếng, nàng dường như có thể hiểu ý nghĩa của những âm thanh đó.

Ví dụ như lúc này, mấy tiếng ùng ục của hắn mang theo sự nghi ngờ và hoảng sợ.

Tiểu Xuân đắc ý vênh váo cười nói: "Sao hả, có phải đã nhận ra giọng của ta rồi không? Đúng vậy! Chính là ta! Khổ chủ bị huynh ăn trộm dược liệu đây! Giờ ta đã tìm được đến đây rồi, ha ha ha ha!"

"Ùng ục…."

Tiểu Xuân cong người, thắt lưng đã bắt đầu đau, nàng dứt khoát ngồi bẹp lên cái nắp, đầu ngón tay vừa gõ gõ lên cái nắp gỗ, vừa vờ vịt than thở: "Aizz, mặc dù huynh trộm dược liệu khiến ta vô cùng tức giận thế nhưng huynh cũng xem như là một người có hiếu, chưa kể tình hình nhà huynh lại…." Tiểu Xuân nhớ đến ông lão gầy gò kia và hình ảnh ông ho đến rung rinh cả ván giường.

Nàng bặm môi, đắn đo nói: "Quả thật là hết sức khẩn cấp, ta có thể hiểu được, có thể hiểu được."

Nói rồi, Tiểu Xuân lại chau mày: "Chỉ là, không phải ta muốn nói gì huynh, huynh có nỗi khổ tâm sao không trực tiếp nói với ta, lẽ nào trong mắt huynh Tiểu Xuân ta đây là một kẻ máu lạnh vô tình đến vậy à?" Nàng nói đến đây thì kích động, cau chặt mày, đập một phát lên cái nắp gỗ.

"Ùng ục!"

Người bên trong hiển nhiên là bị dọa đến nhảy dựng lên.

Tay Tiểu Xuân cũng hơi đau, nàng lắc lắc tay, thầm nói: "Thật ra thì cũng không cần "trong mắt huynh" gì cả, vì huynh cũng có nhìn được đâu…"

Tiểu Xuân nói một lúc thì lại hơi mệt. Nàng yếu ớt nhìn chằm chằm cái nắp gỗ, cứ như muốn xuyên qua cái nắp để thấy người bên trong.

"Này, rốt cuộc huynh có hiểu ta đang nói gì không vậy hả?" Nàng tự nhủ, đừng có nói là ta nói cả buổi trời rồi mà huynh lại không hiểu chút gì đấy nhé.

Bên trong không có âm thanh gì cả.

"Đúng rồi, còn có một chuyện ta rất nghi ngờ." Tiểu Xuân lại nói "Mắt huynh có thể nhìn thấy à, nếu không thấy, làm sao huynh tìm được vườn thảo dược của ta ? Hơn nữa, rốt cuộc là huynh nhảy cách gì mà có thể nhảy xa được như vậy hả?"

Bên trong vẫn không có âm thanh gì.

Tiểu Xuân không đủ kiên nhẫn, nàng đứng lên, đạp lên cái nắp gỗ một cái.

"Ùng ục…."

"Hóa ra huynh còn sống cơ đấy!"

Bên trong lại không có động tĩnh gì nữa.

"Muốn chết à!" Tiểu Xuân đứng bên cạnh, hai tay chống nạnh "Huynh không biết nói à, không biết rồi làm sao xin lỗi ta đây hả?! Ta nói cho huynh biết, mặc dù ta không so đo với ông lão kia nhưng ta sẽ không bỏ qua cho huynh đâu!" Tiểu Xuân tới tới lui lui vài vòng, người nọ vẫn không thèm lên tiếng.

Tiểu Xuân chỉ chỉ về phía cái nắp gỗ nói: "Huynh đừng có mà giả vờ với tôi, ta biết huynh có thể hiểu lời ta nói. Huynh không nói chuyện cũng không sao, ta có thể hiểu ý của huynh! Mau xin lỗi ta ngay!"

Không có tiếng động.

Tiểu Xuân đi nhanh mấy bước, đứng trên cái nắp: "Làm sai thì phải xin lỗi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!