Chương 4: (Vô Đề)

Hôm đó, Tiểu Xuân không nén được sự tò mò, theo mấy vệt sáng đi vào trong rừng, thế nhưng vì bột huỳnh quanh không đủ, đi không được bao xa đã mất dấu. Sau khi trở về, Tiểu Xuân đổ nốt hai bao bột huỳnh quang ra ngoài.

Lúc làm việc này, Tiểu Xuân phải nói là hăng hái bừng bừng. Lúc này nàng hoàn toàn không muốn trông chừng tên trộm kia nữa mà xem hắn như một món đồ chơi thú vị.

Những tháng ngày sống trong núi đều vô cùng bình yên, bình yên đến mức khiến người ta phát chán. Tiểu Xuân sống một mình ở núi Bạc Mang, ngoài mấy người đồng hương thì không hề gặp gỡ quen biết ai, giờ lại vô duyên vô cớ xuất hiện một tên như vậy, dĩ nhiên là Tiểu Xuân cảm thấy thú vị.

Lại một ngày nữa trôi qua, mấy dấu vết kia cũng dần trở nên rõ ràng. Đêm đó, Tiểu Xuân cố ý không thèm trông chừng vườn thảo dược, tên trộm kia tất nhiên dễ dàng trộm được dược liệu, bỏ đi từ rất sớm. Tiểu Xuân cũng không hề đuổi theo ngay mà đợi đến khi trời gần sáng mới bắt đầu hành động. Nàng mặc bộ quần áo ngắn, cuộn chặt ống tay áo và ống quần, vừa giơ cây gậy của mình lên, chuẩn bị dầy đủ hết mới bắt đầu lần theo mấy dấu vết kia mà đi.

Cánh rừng này đối diện với vườn thảo dược của của Tiểu Xuân thế nhưng Tiểu Xuân lại rất ít khi vào đây, không chỉ là nàng, Tiểu Xuân biết những người khác cũng rất ít khi đi vào nơi này.

Tiểu Xuân chỉ biết rằng cánh rừng này rất sâu, sâu bên trong là khe núi Bạc Mang, vào sâu nữa là một mảng núi rừng, người ở thưa thớt, rộng lớn vô cùng.

Tiểu Xuân theo dấu vết trên đất đi về phía trước, để ngừa có chuyện không may, nàng còn khắc lại kí hiệu trên thân cây. Càng đi vào sâu, cây lại càng thô to, Tiểu Xuân ngẩng đầu, nhìn thân cây cao lớn, chậc chậc hai tiếng.

"Thật đúng là người thế nào thì ở nơi thế ấy mà." Tiểu Xuân dùng con dao nhỏ vạch lên thân cây, sau đó lại đi về phía trước. Trong rừng cỏ dại sinh sôi đầy rẫy, nhánh cao nhất gần chạm đến đầu gối của Tiểu Xuân.

Đi hơn một canh giờ, vẫn không hề ra khỏi cánh rừng này, dấu vết của bột huỳnh quang vẫn chưa hề biến mất, Tiểu Xuân đấm đấm vai, nhìn về phía khe hở phía trước "Lúc nào mới đến đây…."

Trời đã bắt đầu sáng, Tiểu Xuân không dám dừng lại nghỉ ngơi, nếu không chờ đến khi trời sáng rõ, bột huỳnh quang trên đất sẽ không thể nhìn thấy được nữa. Nàng hít thật sâu, cố giữ cho mình không tức giận, nói: "Cũng đã đi đến đây rồi, tuyệt đối không thể bỏ cuộc!" Những lúc mệt mỏi nàng sẽ tự nhủ trong lòng, còn chút xíu nữa là đến, còn chút xíu nữa là có thể tóm được đuôi của cái tên to con kia rồi.

Rốt cuộc, khi chân Tiểu Xuân đã gần gãy đến nơi, khi mặt trời cũng đã lên, dấu vết trên đất cũng đã biến mất —

- Tiểu Xuân rốt cuộc tìm được đúng nơi.

Đừng hỏi vì sao nàng biết rằng mình đã tìm đúng chỗ, có thể ở nơi rừng sâu thế này để dựng nhà ở, ngoài cái tên hoang dã kia, Tiểu Xuân cũng chẳng tìm được ai khác.

Ngôi nhà nhỏ được dựng trên mảng đất trống giữa rừng cây, có thể nói đây là một ngôi nhà riêng biệt giữa cả cánh rừng. Thật ra thì đây cũng không được xem như một "ngôi nhà", bản thân Tiểu Xuân cũng không giàu có gì, thế nhưng khi nhìn thấy "ngôi nhà" này, nàng cảm thấy nhà mình đúng là nhà của phú hộ rồi.

"Đây là gì vậy chứ, chuồng gà của thím Trương còn tốt hơn cái thứ này." Tiểu Xuân ghét bỏ bĩu môi.

Tiểu Xuân không đi ra ngay mà núp ở trong bụi cây một lúc, nơi này không hề có tiếng động gì, đừng nói là tên trộm dược liệu kia, ngay cả tiếng chim hót cũng chẳng có. Tiểu Xuân núp một lúc, thấy không có gì phải lo lắng mới nghênh ngang bước ra khỏi cánh rừng, đi thẳng về phía mảng đất trống kia.

Mặt trời đã mọc, xung quanh trở nên sáng rõ hẳn, lá gan của Tiểu Xuân cũng lớn lên một chút. Nàng đi đến gần ngôi nhà nhỏ kia, nhìn kĩ một lúc. Xung quanh ngôi nhà không hề có vật gì dư thừa, Tiểu Xuân rón rén áp tai lên cửa, nhưng lại không nghe được gì.

Nàng từ từ đứng thẳng người, huơ huơ cây gậy trong tay, hít thật sau, một tay đẩy nhẹ cửa, sau đó vừa quát to một tiếng vừa đá văng cửa ra—-

"Tên trộm ở đâu—-!!"

Thật ra thì Tiểu Xuân la lớn tiếng như thế hơn phân nửa là để bản thân thêm can đảm mà thôi.

Nàng đẩy cửa ra, hùng hổ xông vào, điều đầu tiên nàng nhìn thấy chính là, trên chiếc giường lót ván gỗ cũ nát, có một ông lão gầy yếu đang nằm. Mà ngoài ông lão này ra, trong nhà không còn ai khác.

Tiểu Xuân lập tức cứng đờ tại chỗ.

Ông lão gầy đến mức chỉ còn lại da bọc xương, tóc hoa râm, gương mặt đầy nếp nhăn tang thương. Ông nằm trên giường, thấy có người xông tới cũng không có sức đâu mà ngồi dậy. Tiểu Xuân nhìn một lúc, sau đó giấu cái tay đang cầm gậy ra sau lưng, vội ho mấy tiếng rồi quẳng cái gậy ra khỏi cửa.

"Ặc…ông ơi, cháu…. hình như cháu đi nhầm chỗ rồi, ông đừng trách nhé."

Ông lão mở to đôi mắt đục ngầu nhìn Tiểu Xuân, ông mở miệng, chưa nói được tiếng nào đã ho khan.

"Ôi ôi." Tiểu Xuân thấy ông lão ho khù khụ, vội đi đến giúp ông dễ thở, tay nàng đặt lên ngực ông lão, chỉ cảm thấy toàn xương là xương. Ông lão này bệnh nặng quá rồi, khuôn mặt cũng cứng đờ cả lại, Tiểu Xuân có hơi không đành lòng.

"Ông ơi, ông muốn uống nước không, cháu giúp ông đi lấy nước."

Ông lão vẫn còn đang ho khan, nói không thành lời, Tiểu Xuân đứng lên nhìn quanh, trong nhà này chẳng có bàn cũng chẳng có ghế, cuối cùng nàng mới tìm thấy một cái túi nước trong góc tường. Nàng lấy túi nước kia đến, đỡ ông lão lên cho ông uống một chút.

Uống nước xong, ông lão rốt cuộc đã đỡ hơn một chút.

Tiểu Xuân cúi đầu, vô cùng hối lỗi nói: "Ông ơi, là do cháu lỗ mãng quá, cháu xin lỗi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!