Từ hôm đó về sau, Tiẻu Xuân không hề được nghỉ ngơi tử tế, gần như mỗi tối nàng đều ngồi canh bên trong vườn thảo dược.
Hôm đó, kẻ kia lại đúng lúc bị Tiểu Xuân bắt được, khi nàng vừa chui ra khỏi lều, kẻ kia cũng hệt như lần trước, run rẩy cả người rồi nhảy đi đâu mất.
Thế nhưng đêm hôm đó, Tiểu Xuân không giống như lần đầu tiên trở về phòng ngủ, nàng vẫn chờ.
Quả nhiên, một lúc sau, hắn ta lại đến nữa.
Lần này Tiểu Xuân không hề trốn tránh, trực tiếp chống gậy gỗ đứng ngay cổng vào của vườn thảo dược, hình như kẻ kia cũng phát hiện, thế nên hắn ta không dám đi vào.
Lúc trời tờ mờ sáng, rốt cuộc kẻ kia cũng bỏ đi, hai mắt Tiểu Xuân đỏ rừng rực, cười ha ha. Nàng cũng không biết vì sao mình lại cười, mặc dù nhìn dáng vẻ của tên kia, Tiểu Xuân muốn bắt được hắn ta là chuyện không thể nào, dược liệu đã mất rồi cũng không thể lấy lại, nhưng nàng vẫn cứ cười, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy vô cùng sung sướng.
Thật ra thì, Tiểu Xuân hoàn toàn có thể tìm người đến giúp đỡ.
Nàng có mấy người bạn tốt, trong đó còn có mấy người là đệ tử trên đỉnh Bạc Mang, nếu như tìm mấy người giang hồ biết võ công đến, chắc chắn có thể bắt được tên trộm dược liệu kia.
Thế nhưng Tiểu Xuân lại không tìm người đến giúp, cho dù nàng đã từng nghĩ đến, nhưng sau lần đầu tiên nàng nhìn thấy kẻ kia, nàng đã bỏ đi ý nghĩ này.
Tiểu Xuân muốn tự thân thắng được tên to con kia.
Vào một buổi trưa, Tiểu Xuân đang ở trong sân phơi thuốc bỗng nghe thấy một tiếng hát trong trẻo, nàng lập tức cười hiểu ý, biết rằng Lưu Viễn Sơn đã đến.
Lưu Viễn Sơn là bạn của Tiểu Xuân, là đệ tử của Kiếm Các, lên núi đã được ba bốn năm. Lúc mới đến, y vô cùng kiêu ngạo, sức lực cứ như dùng mãi không hết, mỗi ngày đều phải đấu võ ba bốn lần, vết thương trên người tích lũy hằng ngày. Khi đó, mấy loại dược liệu của Tiểu Xuân hơn phân nửa đều là bán cho y.
Tiểu Xuân rất thích giao thiệp với y, không phải vì Lưu Viễn Sơn anh tuấn mà vì y mua thuốc không bao giờ mặc cả, Tiểu Xuân muốn bao nhiêu, y đưa bấy nhiêu.
Nghe Linh Nhi ở y quán cách vách nói, Lưu Viễn Sơn là con cháu thế gia, tổ tiên đều làm quan to, đến đời y thì y lại không có hứng thú làm quan, hướng đến nghiệp hiệp khách, nên lấy không ít tiền bạc trong nhà chạy đến đây bái sư.
Hơn nữa, tính cách của Lưu Viễn Sơn vô cùng cởi mở, ai cũng kết bạn được, với ai cũng có thể hàn huyên lui tới.
"Tiểu Xuân!" Lưu Viễn Sơn chào Tiểu Xuân từ đằng xa.
Tiểu Xuân đứng ngay chỗ hàng rào, vẫy vẫy tay với y: "Lưu đại ca."
Lưu Viễn Sơn đến gần, dùng gương mặt có một mảng bầm tím cười với Tiểu Xuân.
Tiểu Xuân: "….." Nàng chỉ chỉ mặt Lưu Viễn Sơn nói "Lưu đại ca, mặt của huynh sao vậy?"
Lưu Viễn Sơn chạm chạm mặt mình, vô tình đụng đau liền xuýt xoa "Chao ôi, không sao không sao, thi đấu với các sư huynh đệ bị thương chút thôi."
Tiểu Xuân mời Lưu Viễn Sơn vào, để y ngồi vào chiếc ghế gỗ trong sân, còn nàng thì đi lấy thuốc trị thương đến.
"Thi đấu võ nghệ, cần gì ra tay nặng như vậy."
"Aizzz, cũng không nói vậy được, Tiểu Xuân muội có điều không biết, kiếm khách như bọn huynh đây, nếu không đánh thật, e rằng sẽ không thể tiến bộ được."
Tiểu Xuân: "Mọi người thi đấu bằng kiếm à?"
Lưu Viễn Sơn nghiêm túc nói: "Xuất thuân từ Kiếm Các, đương nhiên dùng kiếm rồi."
Tiểu Xuân chỉ chỉ mặt y: "Vậy cái vết trên mặt huynh ở đâu ra?"
Lưu Viễn Sơn mở to mắt: "Đùa hoài! Trên mặt mà bị kiếm vạch một phát thì hỏng mất!"
Tiểu Xuân: "….."
Tiểu Xuân nhếch môi, gật đầu.
Linh Nhi ở y quán cách vách còn nói, Lưu Viễn Sơn muốn trở thành một đại hiệp khiến chính bản thân y cũng phải khâm phục, đáng tiếc, y học võ quá trễ, nhập môn quá muộn, cho nên mãi cũng không tiến triển được gì, bất quá, điều này cũng không ảnh hưởng đến nhiệt tình của y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!