Editor: Hà Hoa Khứ
Vịnh Thăng rời khỏi, Vịnh Thiện ngồi lặng trong phòng một lúc lâu, chợt cất tiếng sai bảo hạ nhân, "Lập tức gọi Vịnh Lâm đến đây cho ta. Nếu Thục Phi hỏi, thì nói ta có việc gấp muốn tìm Vịnh Lâm để thương lượng."
Lại phân phó tên hạ nhân còn lại: "Vịnh Kỳ dùng cơm xong hãy an bài cho y ở phòng bên cạnh, đừng để y đến đây. Bảo Thường Đắc Phú tự mình chuẩn bị, đừng sai những kẻ chân tay vụng về sang đó hầu hạ."
Đợi nửa ngày, Vịnh Lâm mới theo nội thị đến nơi, bởi vì đi quá nhanh, trời lại quá lạnh, trên trán thấm mỏng một tầng mồ hôi.
Vịnh Lâm vừa bước vào liền hỏi: "Ca ca, có chuyện gì mà phải cho gọi đệ gấp như vậy? Không phải vết thương lại chuyển xấu chứ?" Vừa hỏi vừa bước nhanh đến trước mặt Vịnh Thiện, nhìn xuống vết thương trên chân hắn.
Vịnh Thiện không nói một tiếng, phất tay bảo toàn bộ hạ nhân lui ra ngoài, nhìn thấy bọn họ đã đi hết, cửa phòng đã khép chặt, lập tức chống vào ghế đứng lên, một chưởng cứ thế giáng thẳng xuống mặt Vịnh Lâm.
Vịnh Lâm đang chú tâm quan sát vết thương của hắn, không hề có phòng bị, một chưởng này đến từ cơn giận dữ khôn cùng, tiếng oanh vang khắp cả phòng, đánh cho Vịnh Lâm ngay lập tức lảo đảo phải lui vài bước, cơ hồ ngã nhào xuống đất.
Hắn khi không bị một tát này đánh cho ngây người, liền đưa tay áp lên năm dấu hồng ngân hằn rõ trên mặt, tròng mắt sửng sốt khó hiểu đến nửa ngày. Cách một hồi lâu mới tựa hồ tỉnh ra, đoạn bước lên, tức giận hét lớn, "Huynh điên rồi sao?"
Vịnh Thiện vẫn đứng nguyên chỗ cũ, không hề nhượng bộ đối mặt nhìn thẳng vào mắt hắn, lạnh lùng nói: "Ta không điên, chính ngươi mới điên rồi!"
Vịnh Lâm tự dưng bị tát một chưởng, nghe xong lời này càng thêm tức giận đến phát run, "Huynh… huynh huynh…" Nếu không ngại vết thương dưới chân Vịnh Thiện chưa khỏi hẳn, dựa vào tính tình nóng nảy của hắn, cho dù là ca ca ruột hay Thái tử gì đi nữa thì hắn cũng xông lên đấm cho vài quyền. Vịnh Lâm xiết chặt nắm tay cố kiềm chế bản thân, phẫn uất hỏi: "Đang bình yên như thế, vì sao huynh lại đi đánh người ta?"
"Vì cái gì? Bởi vì đồ ngốc như ngươi tự tiện truyền thư ra khỏi Nội Trừng Viện, đúng nghĩa đi đến nơi về đến chốn, thư trao đến tận tay!" Vịnh Thiện gầm lên, tựa hồ khiến cho cả nóc nhà kịch chấn lung lay.
Vịnh Lâm nghe qua đã hiểu nguyên do, cũng thật sự là lỗi của mình, không khỏi im lặng gục đầu xuống, chậm rãi buông lỏng nắm tay đang xiết chặt, buồn bã ăn năn, nhưng được một lúc lại nhịn không được, khẽ lầm bầm, "Vì chuyện này cũng đã bị đánh mắng một trận rồi còn gì?"
Trong phòng chỉ có hai người bọn họ, Vịnh Thiện làm thế nào mà không nghe được hắn thì thầm, cơn thịnh nộ lại dâng lên, giận dữ nói: "Lỗi lầm lớn như vậy, đánh ngươi một bạt tay là coi như xong rồi sao?"
"Đệ biết là đệ sai!" Vịnh Lâm bỗng nhiên ngẩng đầu không phục trừng mắt nhìn ca ca, "Huynh cũng biết mà, bây giờ có tức giận, muốn đánh mắng gì thì đánh mắng một lần luôn đi, tùy huynh muốn ra tay thế nào cũng được. Chứ bây giờ đánh vài đấm, đuổi đệ đi khỏi, đến chừng nhớ đến lại tức giận, lại bảo người cho gọi đệ tới đánh thêm vài đấm. Như vậy lằng nhằng, chẳng lẽ mỗi lần huynh tức giận lại gọi đệ tới đây mặc cho huynh quyền đấm cước đá?
Đệ là phường trư cẩu phải ngồi chờ huynh gọi đến, tùy ý huynh đánh đập hay sao?"
"Đúng! Ta là như vậy đó! Ngươi không phục?" trên môi Vịnh Thiện dật ra một nụ cười sắc lịm, "Ta là Thái tử, là Thái tử! Ngươi là Hoàng tử, chỉ là một thần tử. Quân thần khác biệt, ta tức giận, tùy lúc có thể cho gọi ngươi đến, tùy lúc có thể đánh mắng ngươi, ngươi không phục cũng phải chịu!"
Vịnh Lâm cực kỳ phẫn nộ, gầm lên: "Huynh muốn đánh đệ như vậy, sao không đánh ngay trước mặt mẫu thân? Ở trước mặt mẫu thân, tại sao huynh vừa đánh đã ngừng tay?" Hắn bỗng nhiên khựng lại, tựa hồ hiểu ra chút gì đó, chính mình cũng không thể tin nổi, nhìn chằm chằm Vịnh Thiện, "Đệ hiểu rồi, huynh ở trước mặt mẫu thân giả làm người tốt, giả làm hảo ca ca.
Kỳ thật… Kỳ thật trong lòng huynh rất căm ghét đệ…"
Vịnh Thiện cũng đang tức giận đến muốn ngất đi, không chút đắn đo lập tức gật đầu, hung hăng nói: "Đúng! Coi như ngươi thông minh, cuối cùng cũng biết ta chán ghét ngươi. Trên đời này người ta hận nhất chính là ngươi. Không có tiền đồ! Chuyên đi gây sự! Trời xanh không có mắt, kẻ yếu đuối mạt nhược như ngươi làm sao có thể cùng một mẹ sinh ra với ta!"
"Được lắm! Thì ra mọi chuyện đều là vì huynh chán ghét đệ." Vịnh Lâm hít sâu một hơi, phẫn nộ nói: "Huynh khinh thường người đệ đệ như đệ. Trong cung có nhiều huynh đệ như vậy, thì ra người huynh xem thường nhất chính là đệ. Huynh tuy là ca ca ruột của đệ, vậy mà không tốt với đệ bằng Vịnh Kỳ ca ca!" càng nói về sau ngữ điệu càng cao, giọng nói càng lớn.
Vịnh Thiện nghe được hai chữ "Vịnh Kỳ", giống như thêm dầu vào lửa, mấy đường gân xanh trên cổ đều nổi lên, cùng lớn tiếng quát tranh với Vịnh Lâm, "Bộ ta thích làm ca ca ruột của ngươi lắm sao? Ngươi với Vịnh Kỳ đúng là trời sinh một đôi hảo huynh đệ, không tiền đồ giống hệt nhau, bản thân đáng chết còn chưa đủ, cứ phải kéo thêm người khác chết cùng! Cả lũ phiền toái!"
"Huynh chê đệ phiền toái? Được! Được lắm! Trước nay giả nhân giả nghĩa, đến bây giờ cuối cùng huynh cũng tự mình nói ra."
"Không sai, đáng lẽ ta phải nói ra từ sớm kìa!"
"Huynh không xem đệ là người thân. Huynh đánh đệ, là đánh cho hả giận! Lấy đệ ra trút giận!"
"Đúng! Ta đem ngươi ra đánh cho hả giận, đánh để trút giận! Bây giờ ta trút giận xong rồi, đã cao hứng trở lại rồi, ngươi có thể lập tức cút khỏi đây!"
Vịnh Lâm vừa tức lại vừa ủy khuất, hốc mắt hoen đỏ, cũng không rõ mình đang muốn liều mạng xông tới hay muốn khóc lớn một trận, cứ đứng như thế xiết chặt nắm tay trừng mắt nhìn Vịnh Thiện, hơi thở hỗn loạn nghẹn ngào.
Vịnh Thiện thấy hắn bất động một chỗ, liền đưa tay chỉ về phía cánh cửa, quát: "Ngươi cút ngay cho ta!"
Vịnh Lâm rốt cuộc chịu không nổi, thét lớn một tiếng hệt như dã thú bị thương, lao thẳng ra ngoài.
Người hầu đứng bên ngoài sớm đã nghe được những tiếng tranh cãi đáng sợ kia, lúc thấy Vịnh Lâm xông ra ngoài như vậy, lo lắng bên trong đã xảy ra chuyện, liền nhanh chóng túa vào định hầu hạ, vừa bước tới cửa đã nghe thấy giọng nói âm lãnh đến cực điểm của Vịnh Thiện, "Kẻ nào dám tự tiện bước vào đây, thì tự chặt chân mình xuống cho ta!"
Mọi người đều sợ hãi vội vàng đứng khựng lại, trái phải nhìn nhau, cũng biết giờ phút này ai bước vào thì xem như xong đời, thở mạnh một tiếng cũng không dám, cẩn thận đóng kỹ cánh cửa lại, nhẹ nhàng lui xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!