Chương 7: (Vô Đề)

Editor: Hà Hoa Khứ

Thái tử – dù có bệnh đến quay quắt, thì vẫn là Thái tử.

Vịnh Thiện vừa hạ lệnh, bọn người ở Nội Trừng Viện ngay cả hỏi cũng không dám hỏi lấy một câu, lập tức hết mực lưu tâm đưa trọng phạm Vịnh Kỳ đến Thái tử điện.

Vịnh Thiện đang nằm nhắm mắt tịnh dưỡng, nghe thấy bên tai Thường Đắc Phú khẽ giọng bẩm báo, "Thái tử, Vịnh Kỳ điện hạ đến rồi."

Hắn đường như đã sớm mong mỏi điều này, đột nhiên mở mắt, chậm rãi quay đầu lại, mục quang như gần như xa, hình ảnh đầu tiên rơi vào đáy mắt chính là đôi bàn chân mang hài gấm màu xanh thẫm.

Từng chút một nhìn lên, đôi chân thuôn dài bên dưới lớp y phục, đường cong bó sát, vòng eo thắt chặt, thuần một màu thanh đạm. Chất vải tầm thường mà trong cung thường sử dụng không có tiếng tăm cũng chẳng đắt tiền, lúc này khoác trên thân thể ấy lại toát ra một sắc thái mềm mại vô cùng động lòng người. Nhìn lên trên một chút chính là khuôn mặt luôn hiện hữu trong tâm hắn vĩnh viễn không quên được.

Đôi mi dày đen nhánh buông rũ, không thể nhìn rõ y đang có biểu cảm gì.

"Vịnh Kỳ."

Vịnh Kỳ đang nhìn chăm chăm xuống đất, dường như thoáng giật mình.

Rõ ràng y vẫn đứng yên đó không động đậy nhưng Vịnh Thiện lại phảng phất nhìn thấy khuôn mặt thanh tú kia run run hoảng sợ.

Hắn cười, ôn nhu nói: "Huynh đừng sợ, lại gần đây một chút, đệ không làm gì huynh đâu."

Đang ở lao phòng ở Nội Trừng Viện tự nhiên bị giải đến Thái tử điện đẹp đẽ tôn quý này, Vịnh Kỳ giống như một con thỏ sa vào bẫy rập, căn bản không biết làm sao thoát ra, nghe Vịnh Thiện nói xong liền đứng ngây ngốc như kẻ đầu gỗ.

Thường Đắc Phú mau mắn chạy đến, hướng tới Vịnh Kỳ – vẫn đang đứng im tại chỗ – làm ra vẻ mặt tươi cười, nói: "Vịnh Kỳ điện hạ, Thái tử mời ngài qua đó kìa. Ngài mau cất bước."

Hắn chưa kịp nói dứt lời, ngay từ lúc hắn mở miệng ra Vịnh Kỳ ngược lại đã lùi về sau mấy bước.

"Huynh cứ thử bước lui nữa đi?"

Cách hơn nửa gian tẩm thất, tiếng gằn lạnh của Vịnh Thiện nhẹ như châm lại có uy lực chặn đứng bước chân của Vịnh Kỳ.

Lửa đang cháy trong lò cũng chịu không nổi hơi lạnh đột ngột xông tới, một trận lóa lên gần muốn bị dập tắt.

"Còn không bước lại đây?"

Biết dù có làm gì cũng tránh không khỏi, Vịnh Kỳ lúc này mới miễn cưỡng bước từng bước một tiến lại gần.

Tới trước giường Vịnh Thiện một khoảng đủ xa liền khựng lại, giống như một cây đinh đã đóng xuống, không di chuyển lấy nửa bước.

Vịnh Thiện chỉ còn cách cười nói: "Không phải nữ nhân, thế mà vẫn biết ngượng ngùng."

Quan sát y một hồi, khuôn mặt trắng đẹp như ngọc vẫn hoàn trắng, vì trời lạnh, người của Nội Trừng Viện lúc đưa y đi khỏi đã chú tâm thêm vào kiện quần áo nửa tấm da cừu, cổ áo cao cao dựng thẳng, hoàn toàn che khuất vùng da thịt.

"Vết thương trên cổ có khá hơn chút nào không?"

Vịnh Kỳ gật đầu.

Vịnh Thiện nhìn bộ dáng kia của y liền thấy hỏa khí từ đâu bốc lên ngùn ngụt, dựng thẳng đôi chân mày, nói: "Huynh bị câm sao? Ngay đến nói chuyện cũng không nói được?"

Vịnh Kỳ thấy hắn đột nhiên nổi giận liền hoảng sợ, định lui về sau vài bước nữa nhưng rồi lại không dám, mấp máy đôi môi tái nhợt, ngập ngừng lên tiếng, "Đã khá hơn nhiều."

Không biết có phải vì vùng cổ bị phỏng lại còn nhiễm thêm phong hàn hay không, mà thanh âm vốn êm tai đã lẫn vài phần khàn đục.

Vịnh Thiện đang tức giận, vừa nghe qua giọng nói của y liền ngây người, cũng không khỏi cảm thấy mềm lòng. Lập tức đổi thái độ nhã nhặn, ôn hòa nói: " Huynh lại đây ngồi xuống, để đệ nhìn rõ xem."

Vịnh Kỳ do dự trộm nhìn Vịnh Thiện, thấy hắn đợi một hồi đôi mày rậm đã muốn dựng thẳng, biết không nghe lời hắn thì không xong. Khẽ cắn môi bước đến ngồi bên giường, tự mình cởi bỏ lớp da cừu trên vai xuống.

Vịnh Thiện vốn đang tựa người vào giường, bây giờ đã ngồi thẳng dậy quan sát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!