Editor: Hà Hoa Khứ
Tuyết lớn đổ xuống từng trận rốt cuộc cũng dứt khi mặt trời lên.
Sáng sớm, Thục phi còn đang ngồi trang điểm trước gương đồng đã kiềm không được tức giận mắng Vịnh Lâm, "Ngươi rốt cuộc có ý gì? Ca ca ruột còn chưa gặp mặt, cứ một mực đòi đi gặp con của người đàn bà khác. Vịnh Kỳ Vịnh Kỳ, Vịnh Kỳ so với mẫu thân còn quan trọng hơn sao?" Chiếc lược bằng ngọc lưu ly đang cầm trên tay cũng đem ném mạnh xuống đất.
Nàng vừa nổi giận, toàn bộ cung nữ xung quanh đồng loạt quỳ sụp xuống.
Vịnh Lâm đêm qua ngủ rất ngon giấc, thức dậy liền rửa mặt chải đầu, vô cùng hứng khởi định đi thăm Vịnh Kỳ, không ngờ chỉ mới nói một câu Thục phi đã giận dữ, chính mình cũng không biết tại sao, dùng vẻ mặt ngây ngô nhìn mẫu thân, "Mẫu thân làm sao vậy? Hôm qua không phải đã đồng ý để nhi thần đi gặp y sao?"
"Không cho ngươi đi." Cung nữ nhặt cây lược dưới đất, quỳ gối dâng lên. Thục phi đón lấy, nhìn dáng dấp cao lớn của con trai qua gương đồng, thần sắc lạnh như băng, "Nội Trừng Viện là nơi nào? Vừa bẩn vừa loạn, lại hôi hám, ngươi đường đường là hoàng tử, ở cung Thục phi tốt như vậy không muốn sao cứ phải chui đầu vào nơi đó?"
"Tại vì Vịnh Kỳ ca ca......"
"Vịnh Kỳ là phạm nhân, Phụ hoàng ngươi đã hạ chỉ phải điều tra hắn, ngươi còn không rõ chỗ nào?" Thục phi khiển trách một câu thấy Vịnh Lâm vẫn chần chừ đứng đó, vẻ mặt không cam lòng, nàng sợ hắn làm chuyện nông nổi tự mình chuốc họa, đành phải thở sâu một tiếng thu hồi nét mặt giận dữ, vẫy tay nói: "Ngươi lại đây."
Vịnh Lâm đành tiến lên vài bước.
"Vịnh Lâm, ngươi phải biết đạo lý một chút. Mẫu thân không cho ngươi đi là có lý do." Thục phi buông lược xuống, nắm lấy tay con trai mình, ngẩng đầu quan sát hắn, "Theo lý mà nói, ngươi ít ra cũng phải đi gặp Vịnh Thiện ca ca trước rồi mới đi thăm người khác. Dù cho y không phải Thái tử thì vẫn là ca ca song sinh của ngươi, người thân khác với người ngoài, y sao có thể không quan trọng bằng Vịnh Kỳ?"
Vịnh Lâm giải thích: "Không phải nhi thần không muốn gặp Vịnh Thiện ca ca, mà nhi thần căn bản không gặp được y. Ngày hôm qua y có việc bận không biết đi đâu, y đến thì nhi thần lại ngủ mất. Bây giờ cho dù nhi thần có ngồi đợi ở đây cũng không gặp được y, chi bằng đến thăm Vịnh Kỳ ca ca trước."
"Ngươi vẫn muốn cãi lời!" Thục phi buồn bực đánh hắn một cái, lại nói: "Được, không nói tình lý thì nói quốc pháp. Người trong Hoàng tộc nếu không có thánh chỉ thì không được vào Nội Trừng Viện, đây là quy củ của tổ tông, ngươi lỗ mãng nhất quyết đi vào tưởng sẽ không bị tội gì sao? Đồ ngốc, Vịnh Thiện ca ca ngươi là Thái tử, không ít người muốn làm khó dễ y, ngươi đã không giúp được gì còn muốn gây thêm phiền phức?"
Vịnh Lâm không còn cách nào khác đành phải ngồi xuống, các cung nữ đưa lên hoa quả điểm tâm, hắn một cái liếc mắt nhìn qua cũng không có, lòng tràn đầy nghi hoặc.
Thục phi sợ hắn sinh sự nên không dám đi đâu khác, ở lại cung Thục phi cùng với hắn, mẫu tử hai người câu có câu không, thiên nam địa bắc nói đủ thứ chuyện.
Trò chuyện một hồi lâu, Vịnh Lâm kêu khát.
Thục phi nhanh chóng dặn dò hạ nhân pha trà hoa quế mà Vịnh Lâm thích uống nhất.
Vịnh Lâm nói: "Không cần trà hoa quế, đem canh đậu hũ lại đây."
"Vậy thì mau làm canh đậu hũ đi."
Canh dâng lên, Vịnh Lâm ừng ực uống một hơi đã hết phân nửa. Thục phi ngồi bên cạnh nhìn thấy bật cười, "Dạ dày ngươi không biết lớn đến đâu mà có sức chứa nhiều như vậy. Cách ăn uống cũng không chịu sửa đổi, ráng học Vịnh Thiện đi, làm hoàng tử thì phải văn nhã, cử chỉ cũng phải có chừng mực."
Vịnh Lâm cười ngây ngô, lát sau liền ôm bụng kêu lên, "Ôi! Đau bụng quá!" rồi chạy ngay ra ngoài.
Thục phi làm sao không biết hắn đang giở trò, liền sai vài tên thái giám đi theo bố trí bốn phía giám sát, ra lệnh: "Xem chừng cẩn thận, đừng để Vịnh Lâm điện hạ chạy đi mất."
Nghĩ tới đứa con bướng bỉnh nghịch ngợm, đi đất phong nửa năm mà tính tình một chút cũng không thay đổi, nàng chẳng biết nên giận hay nên vui, một mình trong phòng mỉm cười suy nghĩ, bỗng nhiên bên ngoài có người tiến vào bẩm báo.
Đó là thái giám thường ngày giúp Thục phi thăm dò tin tức – Tông Vĩnh.
Thục phi gọi hắn lại, hỏi: "Có tin tức gì mới sao?"
Tông Vĩnh bước lên một bước, nhẹ giọng khẽ nói: "Bẩm nương nương, vụ án của Phương Tá Danh – ca ca của Cẩn phi nương nương – đã được xử quyết."
"Xử quyết như thế nào?"
"Phạt hai vạn hai bạc trắng, tịch thu ba trăm mẫu đất riêng ngoài thành cùng với tài sản."
"Còn người thì sao?"
"Phóng thích."
"Phóng thích? Không phải đã vào tử lao rồi?" Thục phi kinh ngạc a một tiếng, đôi mi thanh tú dựng ngược, suy nghĩ hỏi: "Việc này do ai xử lý?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!