Chương 5: (Vô Đề)

Editor: Hà Hoa Khứ

Ngay hôm đó, sau khi từ Nội Trừng Viện trở về, vừa xế chiều Trương Thành đã sai người bẩm báo.

Vịnh Kỳ bệnh tình trở nặng.

Sự tình bên trong như vậy, thử hỏi làm sao bệnh không chuyển nặng? Hắn ngang nhiên bức ép cơ thể đang sốt cao, làm cho ca ca mỏng manh của hắn phải khóc lóc, phải cầu xin, bị dọa đến mức hồn lìa khỏi xác, bị nhục nhã đến mức hận không thể tìm tới cái chết.

Hắn lơ đãng nhìn phục trang sẽ mặc trong lễ sắc lập Thái tử ngày mai, xử lý vài công văn khẩn cấp trong tay, tối đến lại cùng mẫu thân dùng cơm, Thục phi thuận miệng nói: "Sao thế? Tối đến sắc mặt ngươi kém như vậy, buổi sáng chắc không có chuyện tốt đẹp gì."

"Vịnh Kỳ bị bệnh." Lúc mở miệng nói câu này Vịnh Thiện khẽ chau mày, vô cùng phiền muộn hận không thể tự đánh mình một roi.

Thục phi nhìn thấy thản nhiên tiếp lời, "Hài tử kia thân thể xương cốt vốn không khỏe mạnh." Không hỏi thêm gì, yên lặng gắp một miếng măng đặt vào trong bát của Vịnh Thiện, "Chuyện của Vịnh Lâm, ngươi tính khi nào thì nói với Phụ hoàng ngươi?"

"Khi thời cơ đến, nhi thần tự nhiên sẽ nói."

Bên ngoài tuyết lớn còn chưa dứt.

Lầu các vàng son lộng lẫy chung quanh đều treo màn cửa ngũ sắc thật dày, bốn góc rũ xuống dây tua kim tuyến. Dưới lòng đất còn có hầm trữ nhiệt, nhiệt khí nồng quá cũng khiến cho người ta khó chịu.

Không gian quá trầm mặc, cao lương mĩ vị đầy bàn đều không có hứng thú thưởng thức.

Suy nghĩ một hồi, Thục phi chậm rãi đặt đũa xuống, "Ngày mai sẽ cử hành sắc lập đại điển." xa xôi thở dài một tiếng.

Vịnh Thiện đã ăn xong miếng măng, lau tay, nhẹ nhàng nở nụ cười, "Mẫu thân thở dài vì chuyện gì? Sau ngày mai người chính là thân mẫu của Thái tử, là người đứng hàng cao nhất trong hậu cung. Về phần Vịnh Lâm...... nhi thần sẽ xin Phụ hoàng cho phép y từ đất phong trở về."

"Sau ngày mai, mẫu tử chúng ta sẽ trở thành mục tiêu lớn nhất." Thục phi sai người hầu lui ra ngoài, thanh âm dịu dàng trầm xuống, giống như ca thán, lại giống như tự mình nói với mình, "Vịnh Kỳ lên ngôi Thái tử chỉ mới là chuyện một năm trước, đủ loại quan lại triều bái, người người thi nhau kính dâng lễ vật xếp hàng dài đến ngoài cổng cung, khi đó Lệ phi nở mày nở mặt đến thế nào.

Bất quá chớp mắt một cái nàng đã bị tống vào lãnh cung, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, bị các nô tài xem thường, ngay đến một ái thiếp cũng không bằng."

Vịnh Thiện cũng biết rõ một năm qua huyết vũ tanh phong như thế nào. Nhìn thấy Lệ phi một thời hưng phát không ai sánh nổi bỗng dưng suy sụp hoàn toàn, giữa hoàng cung lãnh tiễn loạn bay, không biết có được bao nhiêu người giữ nổi tánh mạng.

Lời của mẫu thân đều là lời lẽ thật lòng.

Hắn im lặng nửa ngày không lên tiếng, cuối cùng nói một câu, "Mẫu thân yên tâm, vì người và Vịnh Lâm, nhi thần tuyệt đối không để cho ai ám hại."

Câu nói an nhiên nhưng bên trong lại ẩn dấu quyết tâm và nghị lực phi thường, lời vừa ra khỏi miệng nhất thời khiến cho cả phòng im lặng, ngay cả tiếng hô hấp cũng như ngừng lại.

Thục phi lẳng lặng nhìn hắn, đột nhiên tâm tư tan ra dậy lên niềm yếu đuối, nước mắt lã chã rơi xuống, "Vịnh Thiện, hoàng nhi ngoan của ta."

Nàng đưa tay với qua bàn ăn, yêu thương vuốt ve khuôn mặt non nớt nhưng biểu cảm vô cùng già dặn của Vịnh Thiện, "Con đường trước mắt là do ngươi quyết định. Nếu ngươi chọn đúng đương nhiên sẽ đứng trên vạn người, lỡ như sẩy chân chọn lầm, chúng ta mẫu tử ba người ngay đến xương cốt cũng không còn. Hoàng nhi ngoan, ngươi phải nhớ cho kỹ."

Vịnh Thiện im lặng gật đầu.

Thục phi lại ôn nhu nói: "Sau ngày mai ngươi chính là Thái tử, thiên hạ này ngoại trừ Phụ hoàng của ngươi ra, cao nhất chính là ngươi. Vịnh Thiện, mẫu thân muốn ngươi...... ngoan ngoãn nghe mẫu thân khuyên một câu, được không?"

Nàng đối xử với hai người con song sinh quá khác biệt.

Đối với Vịnh Lâm, hoặc cưng chiều hoặc trách mắng, lúc giận lên thì sai người trói lại đánh một trận, lúc cao hứng thì hai mẹ con nằm cạnh nhau cùng trò chuyện, vô cùng thân thiết.

Đối với Vịnh Thiện, không biết là bởi vì tính tình của hắn hay vì người làm mẹ thường thiên vị đứa con nhỏ hơn, Thục phi luôn có điểm xa cách, đến việc nói chuyện cũng vô cùng ít ỏi, từ nhỏ những câu quở trách hầu như chưa từng có.

Vịnh Thiện sắp được sắc lập Thái tử, tuy nói tâm tư hắn sâu sắc hơn những huynh đệ khác, nhưng dù sao cũng mới mười sáu tuổi, khi biết tiền đồ khó khăn cũng cảm thấy lo lắng bất an. Lúc này biết mẫu thân dùng cả tấm lòng để trò chuyện không khỏi cảm động, chẳng qua trên mặt không biểu lộ thần sắc gì, thấp giọng đáp: "Xin mẫu thân cứ nói."

"Hồi nhỏ ngươi thấy bọn Thị vệ cầm cung tên đao kiếm trông có vẻ rất hay ho, cũng một mực đòi tự tay mình cầm lấy, khuyên thế nào cũng không nghe. Cầm được rồi lại sơ ý cắt trúng tay mình, máu tươi đầm đìa, dù rất đau đớn ngươi cũng không chịu buông ra. Vịnh Kỳ so với cung tên đao kiếm càng sắc bén, càng dễ dàng thương tổn ngươi." Thanh âm của Thục phi giữa căn phòng u tịch ngưng đọng xoay vầng, trầm thấp không tan, "Hoàng nhi à, cho dù mai này ngươi có thể tránh được người ngoài đâm lén sau lưng, nhưng ngươi...... có thể tránh được Vịnh Kỳ ở bên cạnh ngươi cắt một nhát không?"

Nghe được một nửa, Vịnh Thiện sắc mặt đã muốn sầm xuống, khẽ nghiến chặt khớp hàm, thấp giọng hỏi: "Chuyện của Vịnh Kỳ, không phải mẫu thân đã đồng ý để nhi thần tự xử trí sao?"

Thục phi thầm than một tiếng, hạ thấp thanh âm, "Ta không nói muốn nhúng tay vào, chỉ là đang lo lắng thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!