Chương 41: Phiên ngoại 2 – Thu hậu toán trướng

Thượng

Đại tế tự(hiến lễ lớn) cầu cho một năm mưa thuận gió hòa thường bắt đầu vào lúc xuân phân kéo dài cho đến tận thanh minh, tổng cộng mười lăm ngày, là những ngày Vịnh Kỳ bận rộn và vất vả nhất.

Tế tự của hoàng tộc không thể so với bình thường, lễ tế phải được tiến hành ở Thiên Dục đàn nơi thành ngoại, nghi thức tế lễ phải cùng quan viên lễ bộ bàn bạc kỹ lưỡng từng trình tự lễ nghi, khai đàn…… Cả chuỗi việc liên tiếp đưa ra, rườm rà đến cực điểm, lại còn không thể có bất cứ một sai lầm gì.

Vịnh Kỳ thân là chủ quản tông tộc sự vụ của hoàng tộc tối cao, lại kiêm nhiệm sổ chức(chắc kiểu kế toán trưởng Oo), đã là chính quan chủ trì tế tự, lại quản tất cả thu chi của các vật dụng cần thiết cho tế tự, mọi khoản ngân lượng đều phải qua tay y, vì vậy mỗi ngày không biết có bao nhiêu người tìm đến y khẩn thiết thỉnh chọn mua vật phẩm này nọ, thỉnh y cấp chỉ thị, liên miên không dứt.

Quá nhiều người muốn gặp, tiến cung lại phải đệ bài tử(người muốn ra vào hoàng cung đều phải trình lệnh bài mới được thông qua), Vịnh Kỳ quyết định viết tấu triệp(tập sớ tấu, tấu chương), thỉnh cầu hoàng thượng ân chuẩn cho y ở tạm Thiên Dục đàn để tiện bề hành sự.

Không nghĩ tới, Vịnh Thiện cư nhiên ban chỉ – chuẩn.

Vì thế, Vịnh Kỳ tạm thời đem Thiên Dục đàn trở thành nơi ở, chọn một gian sương phòng mà ngụ lại.

Không một chút dễ dàng, mười lăm ngày hỗn loạn cuối cùng cũng qua đi, đại tế tự rốt cuộc cũng kết thúc viên mãn, tất cả mọi người liên quan đều đầu hôn nhãn hoa(hoa mắt váng đầu), mỗi người đều được thưởng công xong xuôi, Vịnh Kỳ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, đại sự này cuối cùng cũng có thể kết thúc không có sai lầm gì.

Tế tự vừa kết thúc, Vịnh Kỳ liền vội vàng sơ tẩy(rửa mặt chải đầu) thay đổi xiêm y, lên ngựa hồi cung, hướng hoàng đế đệ đệ tấu trình mọi việc.

Tiến vào Phụng Tiên môn, Vịnh Kỳ chợt phát hiện không khí xung quanh rất khác với ngày thường.

Các nội thị yên lặng đến mức quỷ dị, mỗi người đều dị thường bận rộn, hướng bên trong dâng tấu triệp, đưa nước ấm, truyền ý chỉ, nhìn không thấy một người nhàn hạ, không một ai giống như lúc thường khe khẽ nói cười hay tranh thủ thời gian tìm một chỗ nghỉ chân, thậm chí ngay cả bước chân của các cung nữ cũng lại là vừa nhẹ vừa nhanh, đến một tiếng ho cũng không nghe thấy, chỉ cần có chút động tĩnh liền ngước mặt nhìn quanh, mục quang bất định(ánh mắt không yên), thật giống thỏ con đang bị kinh hách.

Vịnh Kỳ trong lòng thầm nghi hoặc, bước lên phần đá lát bạch ngọc vuông vức tiếp tục hướng vào Sùng Thánh môn mà đi, đi được một đoạn chợt sửng sốt mà đình lại cước bộ.

Ánh mắt vừa nhìn qua khoảng sân rộng lớn bên ngoài Thể Nhân cung đã thấy không ít người thẳng lưng quỳ nơi đó, có quan viên, có nội thị, có thị vệ, cũng có cả cung nữ, cả trăm người sắc mặt trắng bệch, sợ hãi quỳ như tượng gỗ.

Đứng phía ngoài là một hàng đới đao thị vệ(thị vệ đeo đao), hung thần ác sát canh giữ.

Vịnh Kỳ nhìn thấy Thường Đắc Phú cư nhiên cũng quỳ gối trong đó, còn quỳ ngay phía đầu, nhịn không được đến gần hai bước, hỏi:

"Đây là xảy ra chuyện gì?"

Thường Đắc Phú sớm đã bị dọa đến run lẩy bẩy, vừa nhìn thấy Vịnh Kỳ, nước mắt lập tức lách tách rơi xuống, khóc cầu nói:

"Vương gia khai ân! Cầu Vương gia vì tiểu nhân giải trình, tiểu nhân thật sự……thật sự chưa từng nghĩ tới gia hại Vương gia……"

"Ngươi hảo hảo nói đã, rốt cuộc ngươi phạm phải tội gì?"

"Tiểu nhân cũng…. không thể nói rõ…không thể nói rõ phạm vào tội gì……Ô…… Tiểu nhân là bị liên lụy… Vương gia, xin nhìn đến tiểu nhân nhiều năm chu đáo hầu hạ hoàng thượng, ngài cứu cứu tiểu nhân……" – Thường Đắc Phú nghẹn ngào nói.

Thị vệ bên cạnh quát:

"Câm miệng! Thánh Thượng hạ chỉ, kêu các ngươi yên lặng ở trong này quỳ mà chờ chết, không được lắm miệng, ngươi còn dám tố khổ(kể khổ) với Vương gia sao?" – Liền nhấc chân ra vẻ muốn giáo huấn Thường Đắc Phú.

Vịnh Kỳ vội lệnh thị vệ kia dừng lại.

Thường Đắc Phú nói bất thanh bất sở(thật không minh bạch), y cũng nghe không hiểu rõ ràng, suy nghĩ trong một lúc liền đối Thường Đắc Phú nói:

"Ngươi đừng khóc, ta vào trong hỏi một chút. Ngươi hầu hạ hoàng thượng không ít năm, nếu phạm lỗi không lớn, ta nghĩ cũng sẽ không bị trách phạt quá nặng đâu." – Nói xong liền bước đến đại môn Thể Nhân cung.

Không khí trong Thể Nhân cung càng trầm ức(thâm trầm đè nén) hơn, từ thủ vệ nơi hành lang đến thị vệ trước cửa đều mang một sắc mặt xanh mét. Vịnh Kỳ trên hành lang vừa vặn nhìn thấy Vương Cảnh Kiều khom lưng chậm rãi từ phòng trong đi ra liền nhỏ giọng chào:

"Vương thái phó."

Sắc mặt Vương Cảnh Kiều có chút ảm trầm(thâm trầm u ám), giống như gặp phải nan đề không giải được, Vịnh Kỳ thấp giọng kêu hai lần ông ta mới phát hiện, xoay mặt nhìn thấy Vịnh Kỳ, đôi mắt mở to một chút, nhanh chóng chuyển chân hướng Vịnh Kỳ đi tới.

"Vương gia đã trở lại? Tế tự thuận lợi a?"

"Toàn bộ đều hảo." – Ánh mắt Vịnh Kỳ hướng cửa phòng trong kia, đầu hơi khiêu lên. – "Hoàng thượng ở bên trong?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!