Chương 40: Phiên ngoại 1 – Thưởng tuyết

Tuyết

Một đêm tuyết lớn đầy trời như lông ngỗng, kinh thành trong ngoài phủ thêm một tầng tuyết thật dày tựa như đang khoác lên một lớp áo mới trắng tinh không tỳ vết. Mặt trời ló dạng, đại tuyết liền chuyển nhỏ dần, những tảng tuyết lớn dần dần trở nên như bột phấn trong ánh bạch quang lóe ra qua tầng mây nhẹ nhàng buông xuống phảng phất giống mưa như có như không.

Tuyết trắng xóa trên đất, băng đọng trong suốt lóng lánh trên cây, vẽ nên một ngọn giả sơn tuyết bạch, lớp lớp tuyết phủ dày hơn phân nửa mái hiên cung điện, bất luận nhìn xa hay gần cũng đều là một bức tranh ưu mỹ.

Đây là thời điểm tuyệt nhất để thưởng tuyết, cơ hồ tất cả phi tử vương công đều yêu thích ý cảnh này, gặp được thời tiết tốt như vậy tất nhiên lập tức ra lệnh hạ nhân bày ra rượu quả, gọi ca vũ, cùng nhau thưởng tuyết nghe ca xem vũ.

Chỉ có đứa con thứ Vịnh Thiện vừa qua sinh nhật thứ mười bốn không lâu của đương kim hoàng thượng Viêm đế là cảm thấy loại hành vi vui chơi này thật lãng phí thời gian, là hoàng tử mà lười biếng học tập như vậy thật không ra gì.

Hoàng tử như hắn thật sự tính cách có điểm cô tịch.

Trong tất cả những đứa con của Viêm đế, Vịnh Thiện là kẻ luôn không ưa cái việc ngâm phong tụng tuyết này, còn chưa trưởng thành mà tính cách đã như vậy một bộ dạng người lớn, luôn luôn nghiêm khắc kiềm chế bản thân.

Từ sau khi Viêm đế thấy các con đã lớn bèn cho dời ra ở riêng, Vịnh Thiện rời đi mẫu thân Thục phi. việc đầu tiên chính là đối với bản thân đặt ra rất nhiều quy củ.

Mỗi ngày sau khi rời giường, trừ bỏ việc sớm chiều thỉnh an cùng nghe thái phó giảng bài, thời gian còn lại không thể sa vào chơi đùa, nên tập võ thì tập võ, nên đọc sách thì đọc sách.

Ngày hôm nay cảnh tuyết đẹp đẽ, hắn lại vẫn đối với chuyện thưởng tuyết không có lấy một tia hứng thú, vẫn theo quy củ tự định ra, sáng sớm thức dậy rửa mặt thay quần áo xong, nghe được tổng quản Thường Đắc Phú đến bẩm báo thái phó phái người đến nói hôm nay không cần đến học, các hoàng tử được nghỉ một ngày.

Vịnh Thiện nghe xong liền nói:

"Nếu không thượng khóa, vậy luyện tiễn. Ta trước đi gặp mẫu thân, cấp lão nhân gia thỉnh an, ngươi đem cung tiễn cùng bia ngắm an bày cho tốt, chờ ta trở lại sẽ luyện tập."

Lưu loát dặn dò Thường Đắc Phú hai câu, Vịnh Thiện liền dẫn theo một tên tiểu nội thị xuất môn.

Đi được một đoạn ngắn, Vịnh Thiên theo một dãy khô liễu thụ đi ra, đang muốn hướng Thục phi cung đi thì một đạo thanh âm lanh lảnh mà bừng bừng hưng trí đột nhiên lọt vào tai hắn.

"Lãnh! Ngươi tên tiểu tử này tối hôm qua quên ăn cơm chiều sao hả? Khí lực nhỏ như vậy, vung cánh tay cũng không chạm được đến mũi ngươi a!" – Tiếng nói kia cực kỳ quen thuộc.

Vịnh Thiện vừa nghe liền dừng lại cước bộ, hướng khoảng sân rộng đang phủ đầy tuyết trắng xóa mà nhìn, trên sân đắp đến mấy người tuyết bộ dáng khác nhau, phía trên dùng gậy trúc cùng cà rốt cũng không biết từ nơi nào tìm tới tất cả cắm lung tung lên mà trang trí, còn có mấy cái đầu tóc đen rúc ở phía sau người tuyết vung tay duỗi cổ vo tuyết cầu mà ném tuyết, chính đang chơi đùa cực kỳ vui vẻ.

"Vịnh Lâm." – Vịnh Thiện mắt sắc, liếc mắt một cái liền thấy được đệ đệ sinh đôi của mình.

"Ca ca!" – Phía sau người tuyết lập tức có người lớn tiếng đáp, phút chốc sau liền chui ra.

"Huynh tìm đệ?" – Vịnh Lâm chạy tới, vững vàng đứng trước mặt Vịnh Thiện, khuôn mặt cùng Vịnh Thiện giống nhau như đúc bởi vì chơi đùa quá hưng phấn mà đỏ rực lên.

"Sáng sớm ở trong này làm gì?" – Vịnh Thiện nhướng mi.

"Ném tuyết a! Tối hôm qua tuyết rơi thật lớn. Ca ca, huynh xem con lạc đà tuyết kia là đệ đắp đấy, giống hay không a?" – Vịnh Lâm hướng sân rộng chỉ tay, hưng phấn không thôi.

Tuy rằng độ tuổi bằng nhau, bộ dáng cũng giống nhau, nhưng tính tình của Vịnh Thiên cùng Vịnh Lâm lại là "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược", hắn không thuận mắt giận tái mặt nói:

"Hảo hảo không đọc sách lại chạy tới chạy lui cùng bọn nội thị đắp người tuyết cái gì? Ngươi lớn đến từng này rồi như thế nào lại giống như tiểu hài tử như vậy. Đã hướng mẫu thân thỉnh an chưa?

"Tối hôm qua đệ ngủ ở bên mẫu thân mà, không cần thỉnh an." – Vịnh Lâm là con út cùng Thục phi thân cận nhất, không để ý đáp một câu, lại hướng đám tiểu nội thị đang chờ hắn chơi dùa bên kia vẫy tay, vừa quay đầu lại thoáng nhìn Vịnh Thiện sắc mặt không tốt, cười hì hì làm mặt quỷ nói. – "Ca ca, hôm nay huynh cũng không thể giáo huấn đệ. Phụ hoàng thấy cảnh tuyết này cũng thật cao hứng chứ đâu, còn hạ ý chỉ muốn hoàng tử một ngày không cần đến học, hảo hảo vui vẻ một ngày.

Đệ cũng không có nói dối, thái phó bên huynh có phải hay không cũng không có thượng khóa? Đệ đây chính là phụng chỉ đang chơi đùa, huynh muốn cản đệ chính là kháng chỉ nga."

Nói xong, hắn xoay người liền muốn chạy.

Vịnh Thiện một phen kéo lấy Vịnh Lâm, đem hắn túm trở về.

Đối với đệ đệ luôn bướng bỉnh gây sự lại không thích đọc sách này, hắn mỗi lần nhìn đến đều cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười.

Lôi kéo tên tiểu hài tử hiếu động Vịnh Lâm, Vịnh Thiện trên dưới quan sát hắn một phen, lạnh lùng giáo huấn:

"Muốn chơi đùa cũng phải chú ý thân thể, mùa đông khắc nghiệt, ngươi lại ăn mặc ít như vậy, ngươi rắp tâm sinh bệnh cho mẫu thân lo lắng phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!