Chương 39: Kết thúc

Viêm Đế mất, Khánh Tông năm thứ hai mươi mốt, rốt cục lễ dăng nhiệm tân hoàng đã xong.

Tân hoàng đế Vịnh Thiện nghe theo đề nghị của chúng thần, sửa niên hiệu thành Nhân Dưỡng, lấy nhân đức làm tính, bồi dưỡng thiên địa vạn vật. Bởi vì cả nước đại tang, tất cả các lễ mừng trong năm mặc kệ là lớn hay nhỏ đều phải ngừng lại.

Tuy rằng vẫn đang đau đớn vì tang phụ hoàng, Vịnh Thiện vẫn không quên làm theo dặn dò của Viêm Đế, một bên ổn định tôn thất, một bên an ủi cựu thần. Mọi việc đều sắp xếp rất chu đáo.

Sau khi đưa linh cữu của phụ hoàng trở lại kinh thành, tết âm lịch đã qua. Sự tình của các tỉnh các khu từ phía dưới tầng tầng lớp lớp được trình lên, đều là đưa chờ sự quyết định của tân hoàng. Vịnh Thiện bắt đầu bị cuốn vào quân chính đại sự, kiếp sống hoàng đế của hắn chính thức bắt đầu. 

Năm tháng như thoi đưa, đảo mắt đã qua bốn năm.

Năm nay Vịnh Thiện vừa tròn hai mươi.

Tuy rằng hai mươi không tính là đại thọ, nhưng cũng là tuổi của Hoàng đế. Vịnh Thiện nghĩ không nên hoang phí, nhưng tấu chương của quan viên thì nhiều như bông tuyết bay, mỗi người đều nói thái bình thịnh thế, ngày sinh thánh quân thì khắp chốn phải mừng vui, cùng dân ăn mừng cũng là đạo lí trị quốc. Vịnh Thiện tự thấy cũng có đạo lý, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Đầu tiên, quan viên Lễ bộ lập tức đứng dậy, trước tiên trong sáu tháng phải ổn định được quy trình làm thọ yến. Lại còn trù tính toàn thành trong ngoài hoàng cung, phàm là chỗ Hoàng thượng có thể đi đến đều phải trát bằng, xây lâu, làm đẹp bằng nhiều loại hoa rực rỡ.

Tới ngày mùng bảy tháng sáu, Vịnh Thiện sáng sớm đã bị nghi thức Lễ bộ phiền phức quấn lấy. Đến Thái miếu tế tổ, tiếp kiến dòng họ, tiếp kiến đại thần, ban thưởng yến tiệc, xem qua các cống phẩm rực rỡ muôn màu đưa lên từ các tỉnh, ồn ào đến choáng váng.

Thọ yến thật vất vả mới bắt đầu, Vịnh Thiện ngồi giữa cái hư cảnh bị quấy rầy, để cho lão hoàng thúc thay mặt mình "khoản đãi quần thần". Hắn nhìn vào chỗ trống trên điện, xoay người trở về tẩm cung, vào cửa liền hỏi người đã làm tổng quản sáu cung – Thường Đắc Phú: "Vịnh Kì đã trở về chưa?"

"Ta đã trở lại." Một thanh âm trong suốt từ bên ngoài truyền đến trả lời. Vịnh Kì vừa mới vén rèm cửa tiến vào, thấy trên người Vịnh Thiện thêu kim long ngũ trảo rất sống động, còn mặc chính trang long trọng, nhếch môi cười: "Hôm nay là thọ tinh của đệ, sao lại trốn khỏi bàn tiệc?"

"Ngươi đi đâu vậy? Trẫm bị một đám thần tử vây quanh cả ngày, vậy mà không thấy người ở đâu."

"Không phải đã nói rồi sao? Thần quản lí mọi sự vụ của dòng họ, hôm nay phải tới nội vụ viện của dòng họ để chủ trì."

"Trẫm ngày hôm qua không phải đã nói…" Vịnh Thiện mới nói một nửa, bỗng nhiên mỉm cười, nháy mắt cho Thường Đắc Phú đi ra ngoài, chặn ngang ôm lấy lưng Vịnh Kì, đầu tì lên trên hõm vai Vịnh Kì cọ cọ nói: "Không nên lại xưng thần với trẫm, nghe nhiều không được tự nhiên. Ít nói lung tung đi, trước tiên nói vào trọng điểm đã. Mỗi người đều tặng ta một phần thọ lễ, chỉ còn thiếu phần của ca ca.

Ca ca tặng ta cái gì?"

Vịnh Kì nhìn thần sắc mệt mỏi của hắn, thấy hắn mệt mỏi một ngày chợt thấy đau lòng, ngoan ngoãn để cho hắn ôm, suy nghĩ trong chốc lát: "Ta viết một bức tự tặng cho đệ có được không?"

Vịnh Thiện giả bộ cân nhắc một lát, gật đầu nói: "Cũng tốt, bất quá viết cái gì thì phải do ta quyết định. Ta sẽ tự mình chuẩn bị nghiên mực cho ca ca."

Hắn kéo Vịnh Kì tiến đến trước bàn giấy, tự mình đổ nước mài mực, mở giấy trắng, nhét bút vào trong tay Vịnh Kì.

"Viết bốn chữ "giai ngẫu thiên thành" đi." Lời nói ôn nhu, nhìn chằm chằm vào con ngươi đen tuyền bỗng lóe lên tia sáng của Vịnh Kì.

Vịnh Kì nghe thấy "Giai ngẫu thiên thành", trong đầu thoáng hiện ra chuyện xưa.

Năm đó khi Vịnh Thiện vẫn còn là thái tử, ở trong thái tử điện ôm lấy hắn, viết tự trên lưng hắn, còn bắt hắn phải đoán.

Vịnh Kì đoán một tự ngẫu nhiên, đáp: "Có phải là "Độc nhất vô song" không?"

Vịnh Thiện nói: "Không phải, là "giai ngẫu thiên thành"."

Ân oán dây dưa, từ bỏ qua đến trốn tránh, từ e ngại đến hồ nghi, từ hồ nghi đến yêu. Bất giác, từ lúc rơi vào cõi hồng trần này, đảo mắt đã qua bốn năm.

Chính mình lại một chút cũng không tiến bộ.

Đến bây giờ, chỉ cần vị đệ đệ này tới gần, vẫn là tim đập nhanh hơn, thắt lưng chột dạ. Hơn nữa, còn càng ngày càng không chịu nổi trêu chọc, da thịt truyền tới nhiệt lượng của Vịnh Thiện, cũng kìm lòng không được mà đỏ mặt.

Vịnh Kì cầm bút, bị Vịnh Thiện ép bên bàn, trốn cũng trốn không thoát, chỉ có thể nhận mệnh, miệng nói: "Ta bút lực và tài văn chương không bằng ngươi. Tự viết có xấu, ngươi cũng không được chê cười."

Đưa bút chấm mực, ở trên giấy trắng vừa mới rơi xuống, nhất thời cả người khẽ run, tay run lên.

"Vịnh Thiện, không nên hồ nháo…"

"Ta nháo của ta, ca ca viết của ca ca, nước sông không phạm nước giếng. Ca ca mau viết đi." Vịnh Thiện vất vả một ngày, giờ phút này mới là thời điểm thoải mái nhất. Hắn ôm lấy thắt lưng tinh tế mềm dẻo của ca ca từ phía sau, sao có thể không tùy ý một chút, trầm thấp cười nói: "Nếu không viết phần thọ lễ này, ta sẽ trực tiếp đem ca ca làm thọ lễ, sẽ viết tự lên người ca ca."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!