Vịnh Kì phụng chỉ đến Thể Nhân cung gặp Viêm Đế. Sau khi quay lại thì đã qua giờ Thìn. Vịnh Thiện nhìn khuôn mặt xinh đẹp mỏng manh như lụa của hắn trắng bệnh, hơi thở suy yếu, đau lòng đến không biết phải làm thế nào cho phải.
Trần thái y ở lại suốt đêm, bắt mạch, kê đơn, sắc thuốc, uy hắn uống… Nhóm tạp dịch hầu hạ nước ấm và khăn mặt, còn có thái y viện nghe theo sự sai sử mà cũng đến đây, đi qua đi lại thẳng đến khi trời sáng.
Cứ như vậy tỉ mỉ chăm sóc, Vịnh Kì vẫn là liên tiếp hôn mê đến hai ba ngày sau mới tỉnh lại.
Vịnh Thiện Vịnh Lâm chờ đến khi nhìn thấy hắn mở to mắt, tâm như đang bị treo giữa không trung lúc này mới hạ xuống. Nhưng đến khi hỏi Vịnh Kì đã xảy ra chuyện gì ở Thể Nhân cung, Vịnh Kì cũng không chịu tiết lộ tình hình. Chỉ nói chính mình trong gió đêm đi một đoạn đường, chống đỡ không được, đi vào Thể Nhân cung không lâu liền té xỉu.
Về phần Viêm Đế vì sao lại triệu hắn đến Thể Nhân cung, hỏi cái gì, hắn đáp lại như thế nào, hắn chỉ một mực lắc đầu. Không phải nói không biết mà chỉ ậm ừ cho có lệ, ngầm một lòng chờ đợi Viêm Đế hạ chỉ xử tử mình, phóng thích cho Vịnh Thiện.
Những ngày ở chung này, hắn quý trọng từng giây từng phút. Đối với Vịnh Thiện là ngoan ngoãn phục tùng. Có đôi khi Vịnh Thiện lơ đãng đem mặt dựa vào hắn, hắn tưởng phải hôn, liền lỗ mãng mà dâng môi lên.
Vịnh Kì ca ca luôn luôn rụt rè nhã nhặn nay dường như bỗng nhiên thay đổi, Vịnh Lâm đứng ở một bên, lúc đầu ngạc nhiên đến trợn mắt há mồm, sau lại dần dần cũng quen. Chỉ biết than một tiếng xem ra nhìn người không nên chỉ nhìn tướng mạo.
Cứ thế, một bên phòng thơm ngát ngọt ngào, một bên thì yên lặng đau khổ chờ đợi. Cuối cùng cũng đợi cho đến ngày cuối của năm Khánh Tông thứ hai mươi mốt.
Đại niên ba mươi tới rồi.
Dân chúng nhìn tờ lịch treo trên tường, chỉ còn lại một trang cuối cùng, năm thứ hai mươi mốt Viêm Đế tại vị, cuối cùng cũng chỉ còn một ngày là hết.
Đây là một ngày không thể không coi trọng.
Nếu đổi lại là năm trước, vầng thái dương vừa rạng, mọi người trong cung ngoài cung tất cả sẽ đều bận việc. Người của vũ đài và phường vải đã sớm phải dựng tốt, lụa màu đèn màu cũng phải thay mới toàn bộ. Chỉ là muốn cẩn thận mà quét qua quét lại, dọn dẹp lại dọn dẹp, mỗi người đều phải vội vàng lót chân mà chạy. Thời gian quý giá, tất cả mọi việc đều phải vội vàng làm vào ban ngày mới được.
Tới buổi tối, sẽ là thời gian của ca kịch, hoàng thượng muốn thiết yến khen thưởng nhóm thần tử đã vất vả một năm, còn muốn hưởng thụ cả thiên luân chi nhạc (ý là tình cảm cha con), cùng người trong nhà ăn một bữa cơm đoàn viên. Ngày này khắp trong cung sáng rực, cả hoàng tử công chúa, các cấp phi tần, tài nhân, còn cả cung nữ nội thị hầu hạ chăm sóc các hoàng tử công chúa khi còn nhỏ, và ngoại thích đều được triệu tiến cung… Hoàng thượng ngày thường làm gì có thời gian gặp mặt từng người như thế này? Cũng chỉ có cái ngày đại sự này mới có thể ngồi vây quanh lại, người một nhà ngồi xuống nói chuyện hòa thuận vui vẻ.
Nhưng, tất cả đều là chuyện năm trước.
Năm nay, bốn huynh đệ bọn họ đều bị giam trong Nội Trừng viện, ai bồi phụ hoàng mẫu thân ăn bữa cơm đoàn viên?
Sáng sớm thức dậy, ba huynh đệ mới nhớ tới hôm nay là ngày gì. Cũng không hề thấy kinh ngạc, nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ trầm mặc không nói.
Lão thiên gia ở cái ngày cuối cùng của năm này coi như là hãnh diện, ban cho ngày nắng, vầng thái dương sáng rõ trên bầu trời. Trời không mây, cả bầu trời mênh mông một màu xanh, nhìn thật là thoải mái ấm áp.
Nhưng bên trong Nội Trừng viện lại yên tĩnh đến mức làm cho trong lòng người ta sợ hãi.
Bởi vì bên trong giam bốn nhân vật không tầm thường – bốn vị hoàng tử. Sát khí quá nặng, nhóm tạp dịch Nội Trừng viện ngay cả đi đường cũng là điểm mũi chân, chỉ sợ không cẩn thận phát ra âm thanh làm cho người khác bực mình.
Vịnh Kì lẳng lặng suy nghĩ, cũng không biết có phải trong cung cũng trang trí giống như năm trước không.
Mẫu thân có còn ở trong Thái tử điện không?
Đã đến lễ mừng năm mới, vì sao phụ hoàng còn chưa thả Vịnh Thiện ra? Phụ hoàng biết rõ là Vịnh Thiện bị oan mà.
Bản thân mình sao vẫn chưa bị phụ hoàng hạ chỉ xử tử?
Cũng đúng, giết hoàng tử là một lỗi nặng, rất xui. Theo lẽ thì nên để chờ thêm đến mười lăm tháng giêng mới xử mức phạt cao nhất mới đúng.
"Ca ca đang nghĩ gì vậy? Ánh mắt nhìn đến xuất thần." Thanh âm của Vịnh Thiện truyền đến bên cạnh.
Vịnh Kì lập tức khôi phục tinh thần, hướng hắn khẽ cười cười: "Ta đang suy nghĩ khi nào thì phụ hoàng thả ngươi ra ngoài. Ngày mai chính là mùng một đại niên, dù sao cũng không thể nhốt ngươi ở Nội Trừng viện này mà mừng năm mới được."
"Thả ta ra ngoài? Sao không phải là thả các ngươi? Ca ca không muốn cùng ta ra ngoài sao?" Vịnh Kì không hề giống như trước đây né tránh. Vịnh Thiện liền thuận thế mà ôm lấy thắt lưng hắn, nghiêng đầu nhìn hắn: "Kỳ thật Nội Trừng viện không tồi, im lặng, an toàn, ca ca lại ngoan. Về sau cũng cứ ngoan như vậy có được không?" Vịnh Thiện đè thấp thanh âm, hôn cổ hắn hai cái.
Vịnh Kì không lên tiếng, khóe môi xinh đẹp cong lên lộ ra một nụ cười yếu ớt. Đang định trả lời, bên ngoài bỗng nhiên có động tĩnh.
Cước bộ hỗn độn dồn dập đến gần hơn, người xem ra không ít. Cách cửa mà tiếng động còn có thể truyền đến, giống như là đang giẫm lên cả lòng người.
"Khuông" một tiếng, cửa mở ra, khoảng bảy tám người tiến vào. Mạnh Kì, Đồ Đông cùng mấy nội thị Thể Nhân cung rất quen mặt, còn có Tuyên Hồng Âm gần đây không có lộ diện, sắc mặt mỗi người đều tái nhợt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!