Chương 37: (Vô Đề)

Lúc này Vịnh Thiện không hề có nửa điểm lưu tình, làm cho đến khi Vịnh Kì ngất xỉu mới dừng lại.

Sau khi phát tiết xong, Vịnh Thiện lặng lẽ xốc một góc chăn lên xem xét, cảnh tượng trước mặt khiến hắn không nhịn được mà cả kinh. Trên thân mình trắng như tuyết của Vịnh Kì có vài vết thương xanh tím, không cần nói cũng biết là do hắn vừa rồi quá hưng phấn mà cấu véo. Hắn tưởng rằng mình hoàn toàn có thể khống chế lực đạo, không ngờ lại nghiêm trọng đến thế.

Hai chân mở ra trên nệm, huyệt khẩu dính đầy chất dịch như là chứng cứ phạm tội, chỗ bí mật đó sưng đỏ phù phũng đến đáng thương. Cảnh tượng tuy có đau lòng nhưng vẫn khiến cho người ta huyết mạch sôi sục, hạ phúc lại nóng lên.

Vịnh Thiện lại gần xem qua, mặc tiết khố, khoác áo xuống giường.

Không khỏi ảo não.

Tại sao lại không biết nặng nhẹ, lẫn lộn đầu đuôi chứ. Đây không phải là tác phong làm việc của hắn. Rõ ràng là biết ca ca bệnh, miệng còn bị cắn đến bị thương, tại sao mình cư nhiên có thể hiếp đáp ca ca đến cùng?

Hắn trách cứ chính mình, đến gần cái bàn lấy bát nước ấm trên lò, bưng chậu khăn mặt lại lau cho Vịnh Kì đang ngất xỉu.

Kinh nghiệm hầu hạ người khác của vị thái tử điện hạ này không nhiều lắm. Bụng lại mang đầy tâm tư khiến cho tay chân luống cuống, một bên sợ chăn bông bị vén lên lâu làm lạnh ca ca, một bên sợ động tác quá mạnh làm ca ca tỉnh, còn lo lắng sợ cánh tay quá say mê ở phía sau, sẽ làm đổ nước. Hắn thật cẩn thận một phen đi xuống dưới, lau sạch sẽ cho Vịnh Kì.

Bản thân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. 

Bưng chậu nước lạnh hơn phân nửa để lên trên bàn. Vịnh Thiện vụt qua mắt, thoáng nhìn Vịnh Lâm đang lặng lẽ chui đầu ra khỏi chăn bông mà nhìn quanh.

Vịnh Thiện đi qua, qua lớp chăn bông vỗ vỗ cái mông của Vịnh Lâm, hạ giọng nói: "Tiểu mao đầu, dám nhìn lén người lớn hả?" (Hức… là thèng nào bắt Lâm kưng của ta phải thưởng thức hả?)

Vịnh Lâm kéo chăn ra, ngồi dậy mỉm cười nói: "Huynh so với đệ lớn hơn bao nhiêu chứ? Đệ là tiểu mao đầu, thì huynh là người lớn chắc?"

"Nhỏ giọng chút." Vịnh Thiện thủ thế, bỗng nhiên cực kì thành khẩn nở nụ cười với Vịnh Lâm: "Cảm ơn."

Vịnh Lâm nhìn về phía giường bên kia, cau cái mũi, bất đắc dĩ mà hạ giọng: "Trước tiên nói về cái loại sự tình đã làm hơn một lần này. Ca ca của đệ, các huynh làm cái việc này là chuyện gì? Các huynh cao hứng là tốt rồi, không thèm quan tâm tới sự sống chết của đệ nữa chứ gì? Ở một góc phòng giam vừa khóc vừa nháo, đệ cũng không phải người điếc mà." Vịnh Lâm bực tức nói vài câu, bỗng nhiên cảm thấy mình càng ngày càng xấu hổ, ngậm miệng trừng mắt nhìn Vịnh Thiện, im lặng trong chốc lát, ngượng ngùng hỏi: "Hắn làm sao vậy?"

"Ngất đi thôi." Vịnh Thiện nhíu lông mày lại, rất nhanh lại chậm rãi buông ra, chậm rãi nói: "Ca ca thân mình kém hơn so với lúc trước, cũng không biết mấy ngày nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Theo lý mà nói, Lệ phi là mẫu thân ca ca, vô luận thế nào cũng sẽ bảo vệ ca ca. Tại sao không ở trước mặt ta vài ngày, liền suy yếu thành như vậy?"

Vịnh Lâm hừ một tiếng: "Huynh còn không biết, thì đệ làm sao biết? Trần thái y không nói không rằng, hỏi cái gì cũng không nói rõ ràng. Đồ Đông cũng chỉ là một tên nội thị. Làm sao biết được hắn ở bên ngoài bị ai khi dễ? Nói không chừng là Vịnh Thăng. Hoặc là bởi vì hại người, trong lòng hắn áy náy, tâm ma trỗi dậy, bách bệnh quấn thân."

Hai người đang thấp giọng nói chuyện, bên ngoài một tiếng hô lớn kéo căng yết hầu chợt truyền vào: "Ta mắc tội gì? Ta không tin! Cút ngay! Buông! Ta muốn gặp phụ hoàng! Phụ hoàng!" Vẫn điên cuồng hét lên không ngừng.

Vịnh Lâm "di" một tiếng, nhảy xuống giường tiến đến gần cửa lao, dán tai lên cửa nghe ngóng. Sau một lúc lâu, lộ ra một vẻ tươi cười cổ quái: "Thanh âm này nghe sao lại… Nóng quá! Cáp!"

Hắn giơ tay lên cửa nhà tù đập loạn một hồi, hét to lên: "Có người không? Bên ngoài có người không?"

Vịnh Thiện ngầm trách hắn lỗ mãng. Bất quá đã không kịp ngăn cản, chạy nhanh trở lại bên người Vịnh Kì, đem chăn bông thật dầy đắp lên, lại để gần lỗ tai hắn hai cái gối nhỏ mềm, để tránh bị đánh thức.

Từ khi Viêm Đế đối với hai vị hoàng tử bị nhốt tại Nội Trừng viện hạ ân chỉ, đãi ngộ của Vịnh Thiện Vịnh Lâm càng ngày càng khá hơn. Vì luôn sẵn sàng để trở về, nên bên ngoài cửa còn an bài hai tên tạp dịch luôn túc trực.

Vịnh Lâm kêu lên, phòng giam lập tức mở ra, một tên tạp dịch tiến vào, khoanh tay hỏi: "Điện hạ có gì phân phó?"

Vịnh Lâm ngồi lại bên bếp lò, xoa xoa tay, ngông ngênh hỏi: "Bên ngoài vừa nãy có người kêu to ầm ĩ, sao lại thế?"

"Thưa… là Vịnh Thăng điện hạ. Hoàng thượng vừa mới hạ chỉ, tạm thời ép giam Vịnh Thăng điện hạ vào Nội Trừng viện…"

"Hay lắm!" Vịnh Lâm nhảy dựng lên, ha hả cười: "Ta đã nói rồi mà, đúng là hả lòng hả dạ!" Quay đầu nhìn Vịnh Thiện mà vỗ tay: "Ca ca, quả nhiên là tạo hóa an bài. Có khi việc này lại được lưu trong sử sách ấy chứ. Một đời thánh quân, toàn bộ bốn đứa con đều bị đưa đến Nội Trừng viện, thật là một giai đoạn lưu danh thiên cổ."

Liền quay lại nói với tên tiểu tạp dịch: "Uy, các ngươi mau kêu tên tiểu đầu Mạnh Kì đến đây. Nói với hắn Vịnh Lâm điện hạ muốn hắn an trí cho Vịnh Thăng điện hạ tại đây. Bốn huynh đệ chúng ta tụ họp ở một chỗ, cũng coi như là đoàn viên. Ta cũng rất nhớ vị ngũ đệ này."

Mười ngón tay nắm lại, lại mở ra, các đốt ngón tay kêu răng rắc rõ ràng là không có ý tốt.

"Vịnh Lâm là đang nói đùa thôi, ngươi đừng tin thật, đi xuống đi." Vịnh Thiện vung tay lên, để cho tên tạp dịch đang không biết làm thế nào cho phải thối lui. Đợi đến khi hắn đóng cửa lại, mới nói với Vịnh Lâm: "Ta biết ngươi lúc trước tức giận với Vịnh Thăng, hận không thể cho hắn một trận. Bất quá tất cả đều là huynh đệ, đều đang ở nơi này gặp rủi. Chúng ta mà nội chiến thì còn đâu là hảo hán?

Nói như thế nào cũng đều là hoàng tử, tác phong phải thế nào để cho người đời nhìn chứ."

Vịnh Lâm đang cao hứng, bị Vịnh Thiện hắt cho một chậu nước lạnh, nhất thời hậm hực, hừ một tiếng nói: "Đệ không thể độ lượng như ca ca được! Đừng quên, nếu không có tên Tuyên Hồng Âm kia ngăn cản, hắn sớm đã cho một thiết trượng đánh gãy lưng của huynh rồi. Lúc đó hắn cũng đâu có nghĩ tới chúng ta là "huynh đệ như tay chân"?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!