Vịnh Lâm hoạt bát đáng yêu ồn ào, Vịnh Thiện lạnh lùng thu liễm.
Hai huynh đệ trời sinh hoàn toàn trái ngược, vốn sẽ không thể nào thân thiết. Sau này khi Vịnh Thiện làm Thái tử, cũng vì chuyện của Vịnh Kỳ, hai huynh đệ đã cãi nhau mấy trận lớn. Oán hận càng thêm tích tụ.
Quả nhiên lúc nguy cấp với thấy được chân tình. Hiện tại bị giam cầm một chỗ, hai huynh đệ mới có thể bộc lộ tình cảm của mình. Đã nhiều năm qua chưa từng có cảnh huynh hữu đệ cung thế này.
Ngoài kia ánh hoàng hôn đã buông xuống mà cuộc trò chuyện vẫn chưa chấm dứt. Cơm canh rốt cuộc cũng được đưa tới.
Có tiếng kim loại va vào nhau giống như tiếng chìa khóa tra vào ổ, cửa nhà tù mở ra.
Một tên tiểu đầu mục dẫn theo hai tên tiểu quan cầm trong tay hai xuất đồ ăn hỗn tạp tiến vào.
"Hai vị điện hạ, cơm chiều đây ạ."
Hắn sai hai người đem đồ ăn để trên bàn. Đợi hai kẻ kia đi khỏi, hắn mới tiến lên nhìn nhìn đồ ăn, tự mình sắp xếp lại một chút. Rồi mới cung kính nói: "Chiếu theo nội quy Nội Trừng viện, một bữa cơm sẽ có ba loại thức ăn chay, món mặn giống nhau, mời hai vị điện hạ dùng. Ở đây có một thùng cơm trắng, nếu không đủ điện hạ cứ phân phó hạ nhân lấy thêm."
Vịnh Thiện cùng Vịnh Lâm cũng đói bụng liền đi tới ngồi cạnh bàn.
Vịnh Lâm từ nhỏ đã quen được nuông chiều. Liếc thấy thức ăn trên bàn không được ngon, hắn nhất thời nhăn mặt lại.
Ba món thức ăn chay, chỉ riêng màu sắc đã làm người ăn thấy chán. Không hiểu là do tên đầu bếp vô lương tâm nào làm ra.
Duy nhất chỉ có một món ăn mặn là thịt đông nấu măng.
Vịnh Lâm cầm đũa, gạt gạt mấy thịt đông bên trong. Cả đĩa toàn măng, tìm hết cũng chỉ có ba bốn miếng thịt lợn. Hắn không khỏi tức giận: "Đây mà là làm cho người ăn sao? Hạ nhân nhà ta còn được cho ăn ngon hơn thế này."
Vịnh Thiện cũng không để ý, từ từ nói: "Ngươi cho đây là cung Thục phi của mẫu thân sao? Hay là nhà của người? Có thể ăn là được rồi… Ăn đi."
Vịnh Thiện đem gắp tất cả thịt trong đĩa cho Vịnh Lâm "Ăn đi…"
Vịnh Lâm thấy Vịnh Thiện gặp nạn, lòng đang tràn đầy khó chịu. Hắn hận không thể lấy trái tim ra mà thay Vịnh Thiện chịu tội. Lại thấy Vịnh Thiện rơi vào hoàn cảnh này mà còn che chở hắn, càng chịu không nổi. Bỗng nhiên đổ hết thịt sang bát của Vịnh Thiện.
"Ca ca, huynh ăn đi!" Vịnh Lâm há to miệng và cơm, khó khăn đem tất cả rau cải trắng nuốt xuống, hung hăng nói: "Mẫu thân nói đệ cả ngày nay tức bụng là do ăn thịt nhiều. Mấy ngày này đúng là lúc để ăn chay, nhân tiện rửa sạch dạ dày một thể."
Tên tiểu quan phụ trách đưa cơm và đồ ăn vẫn còn chưa đi. Hắn vừa mới từ một phòng giam khác trở về, bỗng nhiên đè thấp thanh âm hỏi: "Đệm hình như không đủ dày, điện hạ có muốn tiểu nhân tìm một cái đệm nữa để vào đây không ạ?"
Vịnh Lâm đang một bụng khí, một bên nhai rau vàng, một bên liếc mắt cười lạnh: "Không dám, không dám. Nội Trừng viện không phải là nơi chà đạp các hoàng tử hay sao? Ngươi không để chúng ta chết cóng là đã may lắm rồi, còn dám trông mong gì đệm giường tốt?"
Tên tiểu quan ngạc nhiên, nhìn đồ ăn trên bàn một cái, cười khổ nói: "Điện hạ bớt giận, tiểu nhân cũng đã suy nghĩ việc phải giúp điện hạ chuẩn bị bữa ăn ngon lành, chỉ là không có gan. Nơi này là Nội Trừng viện, giam giữ toàn những phạm nhân quan trọng. Sợ nhất chính là trong đồ ăn có độc. Cơm canh trên bàn đều là được chỉ định, đầu bếp làm cái gì phải mang phát cái nấy.
Nếu tự tiện đổi một chút thêm một chút đều sẽ là tử tội."
Vịnh Lâm vẻ mặt phẫn nộ.
Vịnh Thiện ánh mắt lại hơi hẹp lại, mở miệng hỏi: "Cơm canh của chúng ta là do người nào chỉ định? "
"Cơm canh của các phạm nhân đều do Đầu Nhân chỉ định. Lúc trước là do Trương Đầu Nhân, hiện tại đương nhiên đã đổi thành Mạnh Đầu Nhân. Chúng tiểu nhân đều là nghe Mạnh Đầu Nhân. Về phần Mạnh Đầu Nhân theo lệnh người nào tiểu nhân cũng không rõ." Tiểu quan thái độ rất cung kính, thành thật đáp. Sau đó hắn quay mặt qua chỗ Vịnh Lâm, gạt bỏ một chút xấu hổ tươi cười nói: "Điện hạ, ngài đừng nóng giận.
Tiểu nhân nếu có thể hầu hạ ngài thật tốt thì lại không tận tâm hầu hạ sao? "
Lời này có chút kì quặc.
Vịnh Lâm kỳ quái liếc mắt đánh giá hắn.
Người nọ liền hiểu được, vỗ đầu nói: "Tiểu nhân quên mất, điện hạ có phải là đang cảm thấy tiểu nhân không quen biết. Điện hạ bận nhiều việc quan trọng, sớm đã quên mất tiểu nhân. Điện hạ, hẳn ngài còn nhớ đệ đệ của tiểu nhân chứ? "
"Đệ đệ của ngươi là ai? "
"Hắn tên Đồ Nam. Ban đầu hắn là thị vệ ở cửa cung, bởi vì chăm chỉ cần cù, nên hai ngày nay đã thăng chức. Trước kia hắn vẫn thường cùng điện hạ bài bạc uống rượu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!