Editor: Hà Hoa Khứ
Trương Thành tiễn Vịnh Thiện rời đi, lại vội vàng bắt tay vào việc.
Vịnh Kỳ còn ở phòng thẩm vấn, con phượng hoàng mắc nạn này thật sự không biết phải xử trí như thế nào cho tốt, nhẹ không ổn, mà mạnh bạo cũng không xong, giết không được mà đối đãi tốt lại càng không được.
Cứ nghĩ Vịnh Thiện muốn tự mình báo thù, không ngờ đến cuối cùng, y lại nói việc "Tự mình tra tấn Vịnh Kỳ" là chuyện buồn cười.
Tên tiểu tử kia tâm tư thật quá khó đoán, làm cho người ta muốn nịnh hót cũng khó khăn.
Một mặt dặn dò xuống, bên dưới lao phòng đào ngay một đường hầm thông nhiệt chất đầy củi đốt, một mặt sai người đem bộ dây nhuyễn quý giá trong phòng hắn đến, bản thân tự dẫn hai ba sai nha trong viện đi chuẩn bị lao phòng giam giữ Vịnh Kỳ, đem tất cả chướng ngại vật, vật có thể dùng để tự sát, hay tự làm hại đến thân thể, toàn bộ mang đi đổi cái khác.
Không chỉ như thế, giường nệm cũng được thay mới bằng loại tốt nhất.
Vịnh Thiện hoàng tử sợ Vịnh Kỳ chịu lạnh đủ đường, những tấm chăn vừa mỏng vừa bốc mùi kia trong phòng giam, sẽ không hợp với ý của y.
Chuẩn bị cả nửa ngày, cuối cùng đại khái mọi thứ đã được chuẩn bị tốt.
Trương Thành lúc này xương sống chân cẳng đều mềm nhũn nhưng vẫn quay trở lại phòng thẩm vấn, sai người đem Vịnh Kỳ giải đến lao phòng khóa cửa thật cẩn thận, hắn mới ngồi xuống ghế ngửa mặt lên trời nghỉ một lát, vừa lau mồ hôi vừa nghĩ, tốt nhất đừng để cho ta đoán trúng, Vịnh Thiện điện hạ đêm nay tám phần là muốn ở lại đây. Chỉ cần Vịnh Kỳ ở Nội Trừng Viện một ngày, lão tử một ngày thanh tĩnh cũng không có.
Ôi, mẹ ơi, nịnh hót xong cái tên Vịnh Thiện điện hạ âm trầm này rồi, còn Thục phi nương nương kia, biết tính thế nào đây?
Không ngoài dự liệu, Vịnh Thiện quả nhiên đêm hôm đó đã quay lại.
Không để ý đến từng trận tuyết không ngừng rơi xuống trên đỉnh, một chiếc noãn kiệu tiến về phía trước, kiệu vừa hạ xuống đã thấy Trương Thành chạy ra nghênh đón, mở miệng tiện hỏi: "Đều đã an bài xong rồi?"
"Dạ, hết thảy đều làm theo dặn dò của điện hạ, an bài tốt rồi ạ." Trương Thành đáp lời, đi theo phía sau hắn, "Thời gian cấp bách, khó có thể chu đáo hoàn toàn, nếu điện hạ thấy có chỗ nào chưa hài lòng, xin cứ tùy ý chỉ bảo."
Vịnh Thiện không để ý ừ một tiếng, đi đến trước lao phòng ban sáng đã sắp xếp, lặng một chút, lập tức thản nhiên cười nhẹ, "Ngươi quả nhiên thông minh." Lướt mắt nhìn qua Trương Thành.
Để cho sai nha trong viện tiện xem xét bên trong lao phòng, mọi lao phòng đều dùng ván gỗ cửa gỗ. Nhưng bây giờ, vừa nhìn qua đã thấy ngay bao phủ xung quanh ván gỗ cửa gỗ là một lớp chăn nỉ thật dày, từ trên nóc phủ xuống chạm đất. Nhất thời, lao phòng từ chỗ dễ dàng dòm ngó liền trở thành một không gian vô cùng riêng tư bí mật.
"Vốn là còn sợ điện hạ trách tội, vì đã làm chuyện thừa thải." Trương Thành có điểm đắc ý, nhưng lại không dám lộ ra vẻ đang kể công, "Tiểu nhân không có ý gì khác, chỉ vì Vịnh Kỳ hoàng tử thân thể hư nhược lại vừa trải qua một hồi di chuyển, đường hầm kia phải ngày mai mới chuẩn bị xong, nên tiểu nhân cho treo vài thứ lên tường, để cản gió. Nếu điện hạ cảm thấy không ổn, ngày mai khi đường hầm trữ nhiệt chuẩn bị xong rồi tiểu nhân lập tức gỡ xuống."
"Vậy là tốt rồi, không cần gỡ xuống." Vịnh Thiện sai người mở khóa, không cần người bên ngoài hầu hạ, tự mình đẩy cửa ra một nửa, rồi như chợt nhớ ra điều gì, quay đầu nói: "Bảo bối ngươi nói dâng lên đâu rồi, sao không thấy?"
"Điện hạ vào trong sẽ thấy." Trương Thành cười dài nói: "Tiểu nhân cả gan, đã giúp điện hạ trói y lại......"
Vừa nói hết nửa câu, hắn đưa mắt lên nhìn liền nhất thời hoảng sợ.
Vịnh Thiện sắc mặt trầm xuống, nhìn chằm chằm Trương Thành, kiểu nhìn hệt như lão diều hâu quan sát một con chuột nhỏ, "Ai bảo ngươi trói y?"
"Tiểu nhân......"
"Ta muốn ngươi bố trí nơi này, có sai ngươi đem trói Vịnh Kỳ lại sao?"
"Việc này......" Trương Thành liền đổ mồ hôi, dưới tầm mắt Vịnh Thiện, ngay cả hô hấp cũng khó khăn, chỉ là một tên nhóc sao có thể làm người ta khiếp sợ được đến vậy? "Cùm gỗ xích sắt đều rất nặng, đặt lên vai Vịnh Kỳ điện hạ đã chao đảo muốn ngã, cho nên......"
"Đè lên người còn không sợ bị đè chết sao. Cho ngươi thêm một cơ hội, nhớ cho kỹ, không có sự cho phép của ta, không ai được đụng vào Vịnh Kỳ. Y là ca ca của ta, là tiền Thái tử," Vịnh Thiện lạnh lùng nói, càng về sau ngữ điệu càng nghiêm trọng, "Các ngươi lấy tư cách gì mà dám đụng đến một đầu ngón tay của y?"
Trương Thành không dám trả lời, ngậm miệng cúi đầu.
Qua một hồi, Vịnh Thiện tựa hồ bình tĩnh trở lại, từ từ hỏi: "Ngươi trói y như thế nào? Không phải có cả một bộ dây nhuyễn sao? Trói cả người y rồi?"
"Không không, chỉ trói lỏng ở tay, không dám trói chặt. Những sợi khác đều đặt trên bàn bên trong."
Thấy một kẻ lão luyện như Trương Thành cũng sợ run như chim sợ cành cong, Vịnh Thiện không nói gì thêm, gật đầu, đẩy cánh cửa lao phòng ra bước vào.
Vừa bước vào cửa, liền thầm thở dài một hơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!