Thánh chỉ đã được đưa đến tiền thính, tuyên chỉ vẫn là Ngô Tài.
Vịnh Thiện đi vào tiền thính, liếc mắt đảo qua một cái, liền hít phải khí lạnh tràn ngập.
Ngô Tài đứng ở trong sảnh, cầm thánh chỉ dài bằng thân, phía sau có tám gã thị vệ xếp hàng.
Phục sức của thị vệ kia không giống với phục sức tầm thường của thị vệ cung đình, nút thắt đai lưng màu đỏ tía, đây rõ ràng là phụ kiện riêng của kẻ thân cận bên người Viêm Đế. Những kẻ này đều được lựa chọn từ dòng dõi thế tộc quan lại, hầu hạ bên ở bên người hoàng đế, chỉ nghe sự điều khiển của hoàng đế. Giờ phút này ở phía sau chỗ Ngô Tài đứng, mỗi người bên hông có một bội đao, đằng đằng sát khí.
Ngô Tài thấy Vịnh Thiện tới, cao giọng nói: "Thái tử Vịnh Thiện tiếp chỉ."
Thường Đắc Phú không dám vượt qua, chạy nhanh ra hành lang bên cạnh cửa quỳ xuống, cúi đầu.
Vịnh Thiện tiến lên từng bước, thong dong đứng nghiêm, chỉnh trang trang phục, quỳ xuống lễ bái.
Ngô Tài chờ hắn quỳ xong, mở cái bọc hoàng lăng chính là thánh chỉ trong tay ra, đang muốn mở miệng đọc, ngoài cửa lại truyền đến động tĩnh.
Vịnh Lâm lúc này đang vội vã mang theo thái y trở về, hắn bước vội vàng nên cũng không rảnh nghe động tĩnh trước cửa. Đến lúc tiến vào trong mới phát hiện có một tên nội thị đang cầm thánh chỉ đứng ở đại sảnh, còn Thái tử thì đang quỳ.
Hắn lúc này mới biết chính mình quá loạn, nhẹ nhàng "A" một tiếng, vội vàng đem chân thu về.
Ngô Tài lại mở miệng nói: "Vịnh Lâm điện hạ không cần lảng tránh, Hoàng thượng có phân phó qua, nếu Vịnh Lâm điện hạ cũng ở đây thì cũng hãy nghe chỉ."
Vịnh Lâm sửng sốt một chút, đi vào đến sóng vai cùng qùy với Vịnh Thiện.
Ngô Tài chờ huynh đệ bọn hắn qùy xong, tinh thần bình tĩnh, đem thánh chỉ vừa rồi khép lại lại vững vàng tuyên, trên mặt bày ra vẻ nghiêm nghị, đọc từng chữ từng chữ.
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: lệnh cho Ngô Tài thay mặt tra khảo án của Ngự sử Cung Vô Hối, Thái tử Vịnh Thiện phải chiếu theo sự thật mà tấu lại, tuyệt không được giấu giếm."
Vịnh Thiện hơi kinh ngạc, Cung Vô Hối bất quá chỉ là một Ngự sử nho nhỏ, đã nhốt trong thiên lao, tại sao lại cần đến Thái tử ra mặt? Lòng tràn đầy thắc mắc không nghĩ ra đây tột cùng là cái gì, chỉ có thể binh đến thì chặn, dập đầu nói: "Nhi thần lĩnh chỉ."
Ngô Tài đem thánh chỉ vừa mới đọc xong mà cuộn lại đến, bởi vì còn phụng chỉ tra hỏi, cho nên vẫn để cho hai vị hoàng tử quỳ như cũ. Thanh âm không hề rối loạn mà đem những lời hoàng thượng phái hắn đến hỏi nói ra, một câu tiếp một câu hỏi Thái tử.
"Vịnh Thiện, ngươi có hay không đã từng đi đến thiên lao gặp mặt Cung Vô Hối?"
Vịnh Thiện vừa nghe, liền biết hoàng thượng nhất định đã nghe được một tin đồn nào đó. Chuyện đi thiên lao tuyệt không thể chống chế được, không chút do dự liền đáp: "Có. Ta là Thái tử, phụ trợ phụ hoàng trong việc xử lý sự vụ, cho nên ta đã đến thiên lao gặp Cung Vô Hối, can thiệp một chút."
Viêm Đế còn có một vấn đề, là muốn hỏi hắn vì cái gì lại muốn đi gặp Cung Vô Hối.
Ngô Tài thấy Vịnh Thiện trả lời thẳng, liền gật gật đầu, trực tiếp chuyển sang vấn đề kế tiếp.
"Cung Vô Hối ở trong triều có kẻ hãm hại hắn, ngươi biết không?"
Vịnh Thiện tâm như điện chuyển.
Cung Vô Hối buộc tội cậu của Vịnh Thăng, Vịnh Thăng yếu hại Cung Vô Hối, chuyện này hắn biết.
Nhưng nếu liên lụy đến Vịnh Thăng, vạn nhất Vịnh Thăng cắn ngược lại một cái, lại kể ra chuyện Vịnh Kỳ trộm truyền tin cho Lệ phi ở lãnh cung thì biết phải giải quyết làm sao?
Huống hồ kẻ giúp Vịnh Kỳ truyền tin, chính là đệ đệ ngu ngốc bây giờ đang sóng vai quỳ với mình – Vịnh Lâm.
Cái này không thể nói.
Vịnh Thiện làm bộ như trầm ngâm một lát, đáp: "Cung Vô Hối là Ngự sử, đắc tội không ít quan viên, tự nhiên không hề có sự hòa thuận. Bất quá, đây đều là công vụ triều chính, cũng không nên yếu hại hắn. Ta cũng không biết là ai muốn hại hắn."
"Ngươi có lén kết giao với Cung Vô Hối? Hay là có mối hận cũ?"
"Trước có gặp qua trên buổi thượng triều, trừ bỏ một lần ở trong thiên lao, cũng không lén kết giao, càng không có mối hận cũ."
"Khi vào thiên lao gặp mặt, có ai canh giữ không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!