Chương 27: (Vô Đề)

Ngay cả ngựa cũng không kịp chuẩn bị, Vịnh Thiện vội vã lao ra khỏi Thái tử điện, chạy về phía An Dật các. Bọn thị vệ nhìn thấy hắn như nổi điên phi ra khỏi thư phòng, không biết làm sao, chỉ có thể vội vàng chạy theo sau.

An Dật các và Thái tử điện đều là nơi ở của hoàng tử, cho nên cách nhau cũng không xa.

Vịnh Thiện điên cuồng chạy cả đoạn đường cuối cùng cũng tới cổng An Dật các. Đúng lúc đó có một bóng người từ bên trong vội vã chạy ra, kết quả đâm sầm vào Vịnh Thiện, thiếu chút nữa đẩy hắn ngã xuống bậc.

Thì ra là một tiểu nô tài của An Dật các, hắn ngẩng đầu nhìn lên thấy đứng trước mặt là Vịnh Thiện, sợ đến hồn phi phách tán, vội quỳ xuồng dập đầu liên hồi: "Nô tài đáng chết, Thái tử điện hạ tha mạng, bởi vì nô tài cần đến thái y viện gấp, cho nên mới nhất thời mắt mù không nhìn thấy…"

Vịnh Thiên nghe thấy ba chữ "thái y viện", trái tim như rơi xuống vực sâu, một cước đá tên nô tài xuống bậc, mắng:

"Còn không mau đi?"

Mắng xong liền quay đầu xông thẳng vào An Dật các.

Dọc theo đường đi nhìn đám cung nữ người hầu ai cũng bối rối, vội vàng chạy tới chạy lui trên hàng lang. Nhìn thấy Vịnh Thiện mọi người vội vàng quỳ xuống hành lễ, Vịnh Thiên cũng không thèm để ý.

Chạy tới phòng ngủ, hắn liền nghe thấy tiếng Vịnh Lâm kêu to: "Thái y đã tới chưa! Ngu xuẩn, mau phái thêm người đi gọi! Vịnh Kỳ ca ca, huynh cố chịu một chút thôi…"

Vịnh Thiện trong lòng sốt ruột, vội vàng vén rèm lên.

Đừng đùa!

Bàn tay phát run không khống chế được lực đạo mà giật tấm rèm cửa ra.

Vịnh Kỳ nằm trên giường, nửa người trên bị Vịnh Lâm ôm vào ngực. Hai má trắng bệch gần như trong suốt, một điểm huyết sắc cũng không có, như tuyết sắp bị hòa tan.

Hắn không ngừng phát ra những tiếng ho khan vô lực, thi thoảng lại nôn khan, thân thể cũng theo thế khó chịu mà cong lên. Vịnh Lâm lấy chiếc khăn đặt trên miệng hắn, tơ máu đỏ tươi thấm vào chiếc khăn trắng trông như một đóa hoa nở rộ.

"Thái tử điện hạ giá lâm…"

Vịnh Lâm đang ôm Vịnh Kỳ, gấp đến độ mất hết bình tĩnh, quay đầu lại nhìn thấy Vịnh Thiện, cũng đã quên hắn là "tên cầm thú ngay cả huynh đệ cũng không tha", vội vàng cầu cứu: "Vịnh Thiện ca ca, Vịnh Kỳ ca ca… Huynh mau giúp ca ca đi."

Vịnh Thiện đi nhanh tới, vươn tay đoạt lấy Vịnh Kỳ, ôm chặt vào ngực.

Hai ngươi da thịt tiếp xúc, cảm giác mềm mại dịu dàng cơ hồ làm hắn sắp rơi lệ.

Nhưng đây không phải là lúc rơi lệ.

Vịnh Thiện cắn răng một cái, cố gắng bình tĩnh, một bên sai người lấy khăn trắng tới lau miệng cho Vịnh Kỳ, một bên tỉnh táo hỏi: "Từ lúc nào ca ca bị thế này?"

"Lúc nãy rất tốt, nhưng khi uống thuốc bổ thân ích thể…"

"Ai đưa cho đệ đơn thuốc?"

Vĩnh Lâm ngẩn người: "Mẫu phi nói…"

Ánh mắt Vịnh Thiện sắc như dao, nghiến răng nói: "Đơn thuốc mẫu phi đưa, mà ngươi cũng dám cho Vịnh Kỳ dùng?" Nếu như không phải đang ôm Vịnh Kỳ, hắn thật muốn tát cho Vịnh Lâm bảy tám cái bạt tai.

"Sao không thể dùng? Đơn thuốc đệ đã mời Hoàng lão thái y xem qua, đối với thân thể chỉ tốt không hại." Vịnh Lâm tức giận hét lên.

Vịnh Thiện nghe thấy kỳ quái, đang muốn hỏi tiếp, thì bên ngoài truyền tới tiếng nói bẩm báo: "Điện hạ, điện hạ! Thái y tới."

Rèm bị ba ngươi xốc lên, Hoàng lão thái y được mọi người nghênh đón, phía sau có một tên viện thị chuyên mang hòm thuốc cho hắn.

Vịnh Lâm giơ tay ngăn thái y, không cho hắn hành lễ: "Lúc nào rồi mà còn hành lễ, mau vào xem thế nào đi, mau!"

Điểm này thì Vịnh Thiện và Vịnh Lâm giống nhau, trước mặt thì việc xem bệnh cho Vịnh Kỳ là quan trọng nhất. Vịnh Thiện thấy Hoàng lão thái y tiến vào, không nói hai lời liền tránh ra, thấp giọng nói bên tai Hoàng lão thái y: "Bệnh căn nhất định là do cái thứ thuốc bồi bổ thân thể của Vịnh Lâm, giờ quan trọng nhất là phải nghĩ biện pháp hóa giải dược hiệu trong người hoàng huynh ngay."

Hoàng lão thái y kinh ngạc liếc hắn một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!