Chương 25: (Vô Đề)

Vịnh Kỳ đã thức từ sáng sớm, nhưng vẫn nhắm mắt giả bộ ngủ nên y biết rõ việc Vịnh Thiện nhẹ nhàng bước xuống giường, hơn nữa còn cảm nhận được ánh mắt ấm áp của Vịnh Thiện nhìn mình.

Buổi sáng mùa đông thường yên tĩnh, trong phòng cũng có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

Vịnh Thiện tựa hồ còn rảnh rỗi, muốn vuốt ve khuôn mặt Vịnh Kỳ nhưng lại sợ đánh thức y nên thôi.

Vịnh Kỳ không dám mở mắt, sợ chạm phải đôi mắt trong suốt của Vịnh Thiện.

Nghe thanh âm rời đi của Vịnh Thiện xa dần, Vịnh Kỳ nằm nghiêng trên giường, cố gắng nín thở. Sau khi đã chắc chắn, y mới mở mắt, sợ hãi ngồi dậy, khóc nức nở. Hồi lâu, đợi cho thanh âm phía sau không còn vọng đến, y mới chậm rãi bước xuống.

Ra đi thì sẽ rất buồn.

Dường như không dám cử động, y có cảm giác rằng chỉ cần cử động nhẹ đầu ngón tay thì mây đem sẽ lập tức phủ xuống, trong góc của hoàng cung âm u sẽ xuất hiện những chuyện kỳ quái, làm cho y không còn chỗ dung thân, mình sẽ phải làm những chuyện trái ngược với tâm.

Thường Đắc Phú cố tình đợi kỵ mã của Vịnh Thiện đi rồi, liền quay đầu vào định nhìn Vịnh Kỳ một chút, lại sững sờ phát hiện Vịnh Kỳ ngồi trên giường.

"Điện hạ dậy sớm thế? Trên người chỉ khoác mỗi chiếc áo mỏng, không gọi tiểu nhân một tiếng, nhỡ bị cảm lạnh, Thái tử điện hạ còn không tìm tiểu nhân tính sổ?" Trước khi đi Vịnh Thiện đã căn dặn Thường Đắc Phú, trên mặt còn vui vẻ hơn so với ngày thường, nên hắn vội vàng đến gặp Vịnh Kỳ, đem áo choàng lên người y. Tâm trạng Vịnh Kỳ lúc này rất buồn bực, lại thấy Thường Đắc Phú ân cần đem áo lại khoác cho mình, liền nhấc tay bảo dừng, với tay lấy áo tự mình làm.

Đầu ngón tay chạm vào cổ, nóng đến giật mình, cảm giác như đang say, cứ như là vừa mới tỉnh, nên không được khỏe, bây giờ nghĩ lại, nếu tối hôm qua mà đi tắm thì sẽ bị rét mất.

Vịnh Kỳ vờ như vô ý vuốt mặt, quả thực là nóng bỏng dị thường. Y tự biết thân mình, yếu đuối từ trong bụng mẹ, lại sinh thiếu tháng, đang mùa đông như vậy mà nóng lên cũng không phải là chuyện tốt, nhưng trong lòng không cảm thấy chút lo lắng mà ngược lại càng cảm thấy an tâm hơn.

Xem ra ông trời cũng có mắt, biết y không phải là người tốt, muốn hại Vịnh Thiện, liền giáng bệnh xuống để trừng phạt.

Chỉ mong Thái tử Vịnh Thiện, có thể được trời cao phù hộ, tai qua nạn khỏi.

Y cũng cầu cho mọi người trong cung, mẫu thân, Thục phi, Vịnh Lâm… tất cả đều bình an.

Vịnh Kỳ ngồi trên giường, càng nghĩ càng cảm thấy bi thương, trong tâm lúc nào cũng một lòng hướng về đức Phật, lúc này lại không nén được, khóe môi mấp máy: "A di đà phật".

Thường Đắc Phú đứng bên cạnh không hiểu được ẩn ý, bèn giở giọng nịnh hót nói: "Điện hạ thực là tâm địa Bồ Tát, cảnh tuyết này tuy rằng đẹp, nhưng dân chúng thật đáng thương, ít nhiều cũng bị chết đói hoặc chết cóng, Thái tử điện hạ vì chuyện này cũng đau đầu, sáng sớm đã ra khỏi cung xem xét tình hình rồi."

Những gì hắn nói đều không đúng, Vịnh Kỳ cũng không phản bác, thản nhiên nói: "Lúc này, ai lại có tâm tư mà xem cảnh tuyết?" rồi bước xuống giường.

Vịnh Kỳ ngồi trên giường vốn là ngồi nghiêng, lúc bước xuống, Thường Đắc Phú mới có thể nhìn rõ sắc mặc đang đỏ lên một cách không bình thường, liền nghiêng người qua nhìn thẳng vào mắt Vịnh Kỳ nói: "Sắc mặt điện hạ sao lại đỏ thế kia?" rồi vươn tay định sờ thử.

Vịnh Kỳ biết hắn đang cố tìm hiểu, nếu để hắn biết được sẽ làm ầm lên, tất cả đều biết, liền lấy tay đẩy ra, giận tái mặt nói: "Có chuyện gì thì nói, đừng động tay động chân."

Y dù sao cũng từng là Thái tử, ngẩng mặt, dùng đôi mắt đen láy nhìn Thường Đắc Phú, chân mày nhíu lại, tỏ ý không cho hắn mạo phạm.

Thường Đắc Phú không dám đắc tội, cười trừ nói: "Tiểu nhân chỉ sợ điện hạ sinh bệnh, nên chỉ muốn quan tâm một chút."

"Ngươi mới sinh bệnh." Vịnh Kỳ nói: "Chỉ là ta vừa mới đứng lên, sắc mặt nhất thời chuyển đỏ một chút, ngươi vừa nói Vịnh Thiện đã ra khỏi cung?"

"Dạ vâng, Thái tử điện hạ vừa mới đi khỏi."

Vịnh Kỳ dừng lại, im lặng một hồi lâu.

Thường Đắc Phú không hiểu trong đầu Vịnh Kỳ đang nghĩ gì, chỉ biết là bởi vì hôm qua Vịnh Lâm đến đây làm loạn, nên trong lòng không thoải mái lời nói và hành động không còn điềm đạm như trước, còn có chút ngơ ngẩn. (iu rầu nó thía…)

Hắn không dám đụng chạm đến Vịnh Kỳ nên chỉ có thể đứng một bên, len lén quan sát sắc mặt Vịnh Kỳ.

Yên ắng một hồi lâu, Vịnh Kỳ mới cắn răng nói: "Nếu Vịnh Thiện đã ra ngoài rồi thì ta đi đọc sách."

"Đọc sách là một việc tốt, điện hạ thật chăm chỉ." Thường Đắc Phú đưa ý kiến:" Có cần mời Thái Phó đến giảng bài cho điện hạ không ạ?"

"Thái Phó tuổi đã cao, trời lạnh thế này mà mời người tới, chẳng phải là chúng ta đang làm khó sao?" Vịnh Kỳ lắc đầu "Ta tự chọn sách để xem là được rồi." Y dừng lại một chút, sắc mặt đang đỏ như lửa bỗng chốc trắng bệch, hít một hơi thật sâu, tầm mắt vô tình hướng xuống đất, vờ như không để ý hỏi: "Thư phòng không có gì mới mẻ, đều xem hết rồi, ta nhớ lúc trước ở phía trong ngăn tủ trên cùng có mấy bản khắc gỗ lẻ, bây giờ còn không?"

Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy thế này, nói chuyện trong lúc tim đập thình thịch, cơ hồ muốn nhảy lên đến cổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!