Chương 23: (Vô Đề)

Cả hai cùng thiếp đi.

Lúc Vịnh Thiện tỉnh lại, Vịnh Kỳ vẫn còn đang ngủ say.

Vừa mở mắt, hắn liền thấy ngoài cửa sổ lộ ra một vệt trắng xóa.

Vịnh Thiện có chút giật mình, chẳng lẽ trời đã sáng? Hắn xuống giường, hướng ra ngoài cửa sổ mới phát hiện còn sớm, có lẽ tại đêm qua tuyết lớn, trắng xóa một mảng, đã vậy còn bị đèn ở hành lang chiếu xuống nên nhìn mới sáng như ban ngày.

Vịnh Thiện vốn rất nghiêm khắc với bản thân mình, lại cực kỳ siêng năng, tuy rằng dậy sớm nhưng cũng không hề có ý niệm rằng sẽ ngủ tiếp. Sợ sẽ đánh thức Vịnh Kỳ, cho nên hắn đi vào phòng bên cạnh, rồi mới gọi người đến hầu hạ rửa mặt chải đầu.

Đám người hầu đang vội vàng giúp hắn sửa sang cổ áo lông thì Thường Đắc Phú chạy đến, hai mắt thâm quầng như gấu trúc, dường như thức suốt cả đêm qua, liền tiến đến bên tai Vịnh Thiện nói thầm: "Điện hạ, tiểu nhân đã hỏi thăm qua Thái y viện, tối hôm qua Thục phi nương nương có cho gọi Triệu thái y đến xem chuẩn cho Vịnh Lâm điện hạ. Triệu thái y nói, chỉ là bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại."

Vịnh Thiện không biết có nghe thấy hay không, chẳng có chút biểu cảm, đứng yên bất động, để cho người hầu choàng áo và thắt dây lưng.

Thường Đắc Phú lại nhỏ giọng nói: "Vịnh Lâm điện hạ là hoàng tử có thân thể cường tráng nhất, chỉ bị thương ngoài da một chút, xin đừng lo. Nghe nói tối hôm qua ở trong cung Thục Phi nương nương nghỉ ngơi một chút, không bao lâu đi ra rồi chạy trốn mất, Điện hạ cứ yên tâm."

"Có gì đáng lo?" Vịnh Thiện lạnh lùng nói: "Ta còn e là đánh chưa đủ. Hôm qua không khéo, có mẫu thân che chở nhưng cũng vẫn bị ta đánh, xem ta chỉnh đốn hắn như thế nào."

Việc này liên hệ đến việc nhà của mẫu tử huynh đệ họ, nên Thường Đắc Phúc cũng không dám lên tiếng nhiều, chỉ cúi đầu đứng sang một bên giúp Vịnh Thiện sửa sang lại áo choàng.

Vịnh Thiện chọn một bộ mã phục dễ dàng hành động, có trang bị áo cộc lông cừu, trên thắt áo choàng màu đỏ, mày kiếm mắt sáng, tư thế hiên ngang oai hùng.

Tới cửa, đã có gia nhân dẫn ngựa đứng chờ.

Hắn là Thái tử do chính Hoàng đế tấn phong, nên có ngựa đặc quyền trong cung.

Thường Đắc Phú đi theo sau hắn, chờ Vịnh Thiện xoay người leo lên con ngựa cao to, hai tay đem roi đưa tới trước mặt hắn, thỉnh ý hỏi: "Điện hạ phải đi đến thỉnh an Hoàng Thượng a?"

"Trời còn sớm, Phụ hoàng thân thể không khỏe, tối nay hẵng qua thỉnh an, bằng không chỉ sợ làm phiền lão nhân gia." Lông mày Vịnh Thiện hơi nhíu lại: "Tuyết rơi nhiều một cách kỳ lạ, mấy ngày gần đây đều như vậy, nhà cửa trong dân gian nhiều năm không tu sửa, nói không chừng đã bị tuyết dày đè sụp đổ. Hôm qua có tấu chương dâng lên, nói tại kinh thành cũng có một số nơi xuất hiện dân lưu lạc chết cóng bên đường rất thê thảm.

Hôm nay chỉ đơn giản đi ra ngoài nhìn xem dân lưu lạc được an trí và lều gỗ được làm như thế nào, cũng thuận tiện khảo sát một chút về việc cứu tế của quan viên."

"Điện hạ thật là tâm địa nhân từ, dân chúng bên ngoài đều nói Thái tử điện hạ sau này nhất định là một minh quân."

Vịnh Thiện mặc kệ bọn Thường Đắc Phú nịnh nọt, cầm lấy roi ngựa dùng cán nhẹ nhàng đưa cao khỏi vai một chút, chỉ vào cửa phòng nói: "Tên hỗn tiểu tử Vịnh Lâm hôm qua dám dọa giết Vịnh Kỳ. Hôm nay ngươi hảo hảo động não, nghĩ ra cách làm cho Vịnh Kỳ  vui vẻ. Chỉ cần đừng ra khỏi Thái tử điện, hắn thích làm gì, chỉ cần để ý, đừng làm khó hắn."

Thường Đắc Phú dở khóc dở cười, nói: "Điện hạ, những lời này thật sự là… trong cung này ai dám làm khó Vịnh Kỳ điện hạ?"

Vịnh Thiện nhìn gương mặt khoa trương đến quái gở của Thường Đắc Phú, nhịn không được liền mỉm cười, vừa ngẩng đầu nhìn về hướng nhân cung, trong lòng bỗng trầm xuống, gượng cười nói: "Dù sao ngươi cũng cẩn thật một chút."

Rồi giơ roi thúc ngựa, dẫn theo năm, ba tên thị vệ đạp tuyết mà đi.

Vịnh Lâm đã biết được âm mưu "Hạ xuân dược", thức trắng cả đêm, nghĩ đến Vịnh Thiện vô sỉ, hắn hận muốn "trảo tâm nạo phế"; trong chốc lát lại cảm thấy Vịnh Kỳ đáng thương, bản thân không thể cứu hắn khỏi tay Vịnh Thiện, thật sự uất ức, trong chốc lát không kiềm chế được, thiếu chút nghĩ đến việc chạy ra khỏi cung, đến đánh thức Phụ hoàng, đem tất cả mọi việc tâu rõ.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại dằn khẩu khí đó xuống.

Cho dù không nghĩ đến Thục phi thì Vịnh Thiện cũng là ca ca song sinh của hắn. Từ nhỏ đến lớn, tuy rằng cùng được dạy dỗ với Vịnh Thiện, lại còn bị ca ca này đánh vài lần, nhưng cũng được Vịnh Thiện che chở rất nhiều.

Nếu đem sự việc trước mắt tâu với Phụ hoàng, vị trí Thái tử mà Vịnh Thiện có được sẽ bị mất.

Kết cục  là phế Thái tử, mà Vịnh Kỳ là bằng chứng, nhưng Vịnh Kỳ đối xử nhân từ với mọi người, bất quá bị nhục đến nỗi này… Còn Vịnh Thiện lạnh lùng khắc nghiệt như thế, vạn nhất thật sự bị phế, thật sống không bằng chết.

Nghĩ đến đây, bước chân Vịnh Lâm không thể bước được nữa.

Quân pháp bất vị thân nói thì rất dễ, nhưng từ xưa đến nay có mấy ai có thể làm được?

Hơn nữa còn có một người phải chết nếu đòi hỏi Thục phi ở bên cạnh.

Vịnh Lâm trằn trọc cả buổi tối, định trời còn chưa sáng sẽ mặc xiêm y chỉnh tề, đến phòng Thục phi nói phải lập tức đi chấp hành kế hoạch nói cho Vịnh Kỳ biết chuyện xuân dược, hơn nữa là cho y uống giải dược.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!