Chương 22: (Vô Đề)

Vịnh Lâm nghe thấy tiếng quát liền vội vàng xoay lưng. Khi nhìn rõ người đến là Vịnh Thiện thì giận tới nỗi mắt suýt lọt tròng. Chẳng thèm để ý Vịnh Kỳ bên cạnh, vừa gào thét ầm ĩ vừa đấm thẳng một quyền vào mặt Vịnh Thiện.

Quyền này xuất phát từ giận dữ nên tuy khí thế mạnh mẽ song loạn xạ không theo chiêu thức. Vịnh Thiện chỉ cần khẽ lách mình là có thể né tránh. Vịnh Lâm không kịp thu hồi lực, nắm đấm giộng trực tiếp xuống cánh cửa phía sau. Ầm ầm vang nguyên tràng dài, bụi đất tản mác bèn lộ nửa bàn tay chìm sâu trong thanh gỗ thịt.

Vịnh Lâm không đánh trúng càng nổi điên tức tối. Nghiến răng rút nắm đấm đầm đìa máu khỏi thanh gỗ rắn, quay đầu tung đòn liên tiếp, miệng rít gào: "Ngươi làm! Là ngươi làm!"

Vịnh Thiện sa sầm nét mặt. So với đệ đệ, hắn bình tĩnh hơn nhiều. Chân lùi từng bước từng bước, né tránh khó khăn trận mưa đấm đá của Vịnh Lâm. Vịnh Lâm vừa nổi cáu vừa rống giận um sùm, cuối cùng hạ thấp trọng tâm húc thẳng vào ngực Vịnh Thiện.

Tuy Vịnh Thiện không la hét mắng mỏ song lồng ngực đã hận tăng xông máu. Vừa cẩn thận tránh quyền xé gió, hắn vừa án binh bất động để quan sát. Tìm đúng cơ hội thích hợp, hắn nhảy ra khoảng trống phía sau, gập khuỷu giật mạnh xuống ngang lưng Vịnh Lâm.

Vịnh Lâm đánh mãi không thắng mà cũng chẳng chịu thu lực về, rốt cục lưng bị trúng đòn nặng nề của ca ca. Cho dù là người cường tráng mấy cũng khó chống đỡ nổi. "Bịch" một tiếng, hắn khuỵu gối quỳ rạp trên mặt đất. Đang giãy giụa hòng đứng dậy, Vịnh Thiện thừa thắng xông lên, tay đấm chân đá túi bụi.

Vất vả lắm Vịnh Kỳ mới trốn thoát khỏi Vịnh Lâm, chưa kịp thở đã phải trơ mắt chứng kiến cảnh đôi huynh đệ song sinh Vịnh Lâm, Vịnh Thiện đánh nhau long trời lở đất.

Vịnh Thiện không động thủ thì thôi còn nếu đã ra tay lại cực kỳ ngoan độc. Vịnh Kỳ trơ mắt nhìn Vịnh Thiện đấm đá loạn xạ Vịnh Lâm đang lăn quay trên mặt đất, cả người run rẩy lo lắng. Chưa kịp mặc quần áo chỉnh tề đã vội vàng lao xuống, liều mạng ôm chặt Vịnh Thiện can ngăn: "Dừng tay! Vịnh Thiện. Đừng đá nữa! Ngươi sẽ đánh chết hắn mất!"

"Loại súc sinh này, đánh chết đi cho xong! Giữ  chỉ tổ gây họa."

"Không được!"

"Ai nói không được!" Vịnh Thiện nghiến răng nghiến lợi trả lời. Hắn đẩy Vịnh Kỳ đang ôm ngang lưng mình ra, hung hăng bước lên phía trước hai bước, tiếp tục đá Vịnh Lâm vẫn còn nằm co ro.

Vịnh Kỳ vừa bị đẩy lui lại tiếp tục ngoan cố bổ nhào vào ôm ngang lưng Vịnh Thiện. Vịnh Thiện chẳng hiểu tại sao bỗng nhiên oán hận Vịnh Lâm thế này. Mỗi cước hắn đá đều nhắm trúng bộ phận yếu hại trước ngực Vịnh Lâm… nhưng quan trọng hơn, tâm trí hắn trào dâng ham muốn giết chết tươi người đệ đệ ruột thịt ngay lập tức.

"Dừng tay! Ta xin ngươi, Vịnh Thiện!"

"Đừng ngăn ta!"

"Hắn là đệ đệ của ngươi!"

"Ta không có loại đệ đệ hỗn đản như vậy!"

Có Vịnh Kỳ lằng nhằng cản bên cạnh nên tay chân Vịnh Thiện bị vướng víu hơn ít nhiều. Nhờ đó, Vịnh Lâm bị đá ho ra máu cũng tranh thủ được thời gian hít thở. Thế nhưng hắn chẳng thức thời. Chưa thả lỏng vài giây, hắn đã chồm lên như bò tót nổi điên, giang hai tay bắt chặt chân Vịnh Thiện. Tuy không đủ sức giật Vịnh Thiện mất đà ngã xuống đất song thừa dịp Vịnh Thiện bất ngờ lảo đảo không kịp đề phòng liền cắn phập vào bắp chân.

Dù cách một lớp quần mùa đông dày cộp, cú cắn vẫn đủ làm làn da Vịnh Thiện xuất huyết. Nhả hàm răng trắng tinh, rắn chắc còn dính tơ máu, Vịnh Lâm thét: "Ta mới là người không có loại ca ca cầm thú như ngươi! Ngươi chẳng phải người!"

Vết cắn trên bắp đùi nhức nhối liên tục khiến khuôn mặt vốn kiên định như núi thái sơn trước mọi hoàn cảnh của Vịnh Thiện cũng lộ rõ vẻ dữ tợn. Giữa cơn điên vượt kiểm soát, hắn vớ lấy chiếc ghế gỗ định đập đỉnh đầu Vịnh Lâm.

Ba hồn bảy vía bay thẳng lên mây, Vịnh Kỳ cố hết sinh bình sinh giành giật chiếc ghế, thanh âm cao ngất ngưởng: "Ngươi điên à? Ngươi muốn đánh chết hắn thật sao?"

Lợi dụng cơ hội hỗn loạn, Vịnh Lâm vịn tay dựa cạnh kệ tủ đứng dậy, mắt trừng trừng đối diện Vịnh Thiện: "Ngươi đánh chết ta đi! Dù gì ta cũng chẳng còn mặt mũi để tiếp tục sống. Có người ca ca vô liêm sỉ thế này, ta sống không bằng chết!"

"Được! Ta giúp ngươi!" Vịnh Thiện vươn lưng vọt đến.

"Dừng tay, Vịnh Thiện! Ngươi bình tĩnh đã!"

"Vịnh Kỳ, tránh ra! Ngươi nghe rõ rồi đấy! Chính hắn không muốn sống, ta giúp hắn!"

Vịnh Kỳ cuống cuồng, đôi mắt đỏ hoe vì bất lực, cả người run lẩy bẩy không biết do lạnh hay tức giận. Bây giờ nói gì cũng vô ích, nghĩ cách cứu cái mạng nhỏ của Vịnh Lâm là quan trọng nhất. Y hận bản thân không thể giống con bạch tuộc, vươn xúc tu trói chặt tứ chi đang vung vẫy loạn xạ của Vịnh Thiện. Vừa chật vật kìm giữ Vịnh Thiện, vừa xoay đầu cầu khẩn Vịnh Lâm: "Vịnh Lâm, đi mau đi!

Coi như ta xin ngươi, ngươi đi nhanh lên!"

Làm sao có chuyện giữa cơn bất mãn mất hết lý tính, Vịnh Lâm chịu bỏ đi. Thừa dịp may, hắn tung thẳng một đấm vào mặt Vịnh Thiện.

Vịnh Thiện vướng víu Vịnh Kỳ nên không tránh kịp, quai hàm bị hất văng ngược, khóe miệng chảy máu ồ ạt.

Vịnh Lâm thừa thắng xông lên, vừa đánh vừa mắng chửi: "Ngươi bắt nạt Vịnh Kỳ ca ca! Là ngươi có ý đồ xấu xa với hắn!"

Từ nhỏ tới lớn chưa từng xuất hiện kẻ nào to gan dám đánh Vịnh Thiện, huống hồ người ra tay lại là đệ đệ ruột thịt hắn yêu quý nhất. Lửa đổ thêm dầu, đáy mắt Vịnh Thiện bập bùng ánh đỏ, hung tợn gào: "Đúng! Là ta khi dễ hắn, là ta có ý đồ xấu xa! Ta đã thử qua tất cả mọi thứ! Đầu ngươi tưởng tượng những gì, ta đều làm hết! Thậm chí tối nào cũng làm!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!