Chương 21: (Vô Đề)

Vịnh Lâm vội vã đi đến tiểu sương phòng.

Đây là nơi ở của bọn nội thị cùng những nô tài có thân phận thấp kém làm, cách cung Thục phi với Thái Tử điện đến thập vạn bát thiên lý, nhà xí cũng được xây khá xa.

(Thập vạn bát thiên lý: mười vạn tám nghìn dặm, ý nói xa vô cùng.)

Bất quá hắn từ trước thường lén tới nơi đây chơi đùa nên cũng không quá bỡ ngỡ. Đứng ở đầu con đường quen thuộc, bước xuống bậc thềm, hắn như lão mã thức đồ mà đi qua.

(Lão mã thức đồ: ý là con ngựa già đã đi rất nhiều lần mà vô cùng quen thuộc đường đi.)

Nhà xí ở viện bên cạnh, tới nơi này rồi thì không còn nghe thấy tiếng đánh cược gay gắt dữ dội kia nữa.

Bởi vì trong cung có rất nhiều thị vệ cùng nội thị nên nhà xí cũng không quá cầu kỳ. Chỉ là một cái nhà gỗ nhỏ, bên trong vô cùng đơn giản dùng tấm ván tách ra tạo thành từng gian nhỏ.

Vịnh Lâm tùy tiện chọn một gian rồi cởi quần lót ra. (>"<)

Đúng lúc ngoài cửa có động tĩnh, tựa hồ lại có người tiến vào, Vịnh Lâm chỉ chuyên tâm nhanh chóng xử lí việc cá nhân nên cũng không buồn để ý.

"Trận tuyết này thật ghê gớm. Lạnh chết người!"

"Đúng vậy. Cẩn phi nương nương tiết kiệm nhất mà đến hôm nay cũng phải đốt lò sưởi rồi đó."

Xem ra là hai tên tiểu nội thị không chức vụ vừa đi nhà xí vừa tán dóc.

"Còn phải nói, Thục phi nương nương bên kia đã sớm đốt ấm lò từ lâu rồi. Nghe tiểu Tiễn nói, vừa vào cửa đã thấy ấm áp vô cùng, còn nóng đến toát mồ hôi. Thế mới nói, quý nhân chính là quý nhân, chúng ta có thể được ở bên cái ấm lò nhỏ coi như cũng là có chút phúc khí. Người với người, thật sự là không thể so sánh, cái gì cũng xem lúc đầu thai chọn ai là mẹ.

Ngươi xem, các hoàng tử ở trong hoàng cung này cả đời sung sướng, sinh ra đã được ăn ngon mặc đẹp, đứng trên vạn người, còn chúng ta, cả đời chỉ có thể làm nô tài mà hầu hạ người khác thôi."

"Hắc hắc, ta bí mật nói cho ngươi một câu. Ngươi ngàn vạn lần đừng nên ngưỡng mộ những người trong hoàng thất, đặc biệt là các vị hoàng tử điện hạ nha. Khi xui xẻo sẽ là đại xui xẻo đó, chỉ sợ so với chúng ta còn xui hơn rất nhiều. Ngươi không thấy Vịnh Kỳ điện hạ là một ví dụ điển hình sao?"

"Gì chứ? Nếu y đừng làm gì thì cũng không rơi vào hoàn cảnh như ngày hôm nay. Thái tử bị phế khó tránh phải chịu nhiều uỷ khuất. Huống hồ bây giờ cũng tốt rồi, nghe nói không liên quan đến Nội Trừng viện, hiện tại cũng được ở trong Thái Tử điện, chắc chắn cũng được hầu hạ cẩn thận. Ai, Vịnh Thiện điện hạ suốt ngày nghiêm khắc lạnh lùng như Diêm Vương, nhìn không ra lại đối xử rất tốt với huynh đệ của mình như thế."

"Ngươi thì biết cái gì? Ngươi chỉ nhìn thấy Vịnh Kỳ điện hạ bị phế đi mà không phát hiện vị Thái tử hiện tại cũng đang gặp điều hung hiểm. Ta xem Vịnh Thiện điện hạ lần này ngay cả sự bình an của bản thân cũng khó giữ được chứ đừng nói gì đến chuyện lo lắng bảo hộ cho ai."

Vịnh Lâm cả người chấn động, lặng lẽ lùi lại, áp sát vào cánh cửa tiếp tục nghe.

Lời nói chuyện thì thầm bên cạnh chợt nhỏ xuống rất nhiều.

"Ca, cẩn thận, những lời này không thể tùy tiện nói ra, người khác mà nghe được coi chừng mất đầu đó."

Nội thị trong cung khi quen thân thường kết bái nhận nhau huynh đệ, nói thẳng ra thì gọi "ca ca", "đệ đệ" vốn là chuyện cực kỳ bình thường.

"Yên tâm, những lời này trừ ngươi ra ta cũng không nói với người khác. Nói cho ngươi biết, trời rơi nhiều tuyết như vậy không phải điềm lành, trong cung mỗi khi thời tiết thay đổi thường sẽ xảy ra việc lớn. Các quý nhân đấu nhau, bọn thấp cổ bé họng như chúng ta ngàn vạn lần đừng xen vào, cứ lui vào một góc mới có thể bình an. Ngươi nếu sau này bị điều đi làm việc liên quan đến Thái tử điện cùng Thục phi nương nương, tốt nhất nghĩ biện pháp từ chối, giả bộ bụng đau hay lấy hòn đá đập gãy chân cũng được. Nhưng nếu là Cẩn phi nương nương thì phải cố đi tranh thủ nịnh hót một chút."

"Ca nói đương nhiên không sai. Bất quá, Thái tử điện hạ không phải rất được Hoàng thượng sủng ái sao? Nghe nói Hoàng thượng đã để cho thái tử phê duyệt tấu chương. Trên đường tới đây, ta còn nhìn thấy Thường tổng quản đang bê một đống lớn đấy. Như thế nào? Chẳng lẽ… chẳng lẽ sự việc năm ngoái lại sắp xảy ra một lần nữa sao?"

Vịnh Kỳ bị phế, đúng là vào tháng sáu năm trước.

Tháng một sắc phong, chưa được sáu tháng đã bị phế, họ hàng của Lệ phi gần như bị giết sạch.

Lúc ấy cũng không có nguyên nhân gì nghiêm trọng, mọi người chỉ biết bởi vì Lệ phi nương nương muốn làm hoàng hậu, thế nhưng dù đã sử dụng nhiều thủ đoạn như thế chẳng những không được mà còn làm hại đến chính mình.

"Nhưng tại sao? Vịnh Kỳ điện hạ ôn nhu nhã nhặn, thoạt nhìn không lợi hại lắm. Vịnh Thiện điện hạ thì khác, chỉ liếc mắt một cái đã làm mọi người sợ hãi. Người lợi hại như vậy sao có thể gặp chuyện không may?"

"Ngươi không biết?"

"Biết cái gì?"

"Ta nói cho ngươi, ngươi cũng đừng nói lung tung với người ngoài đó. Những lời này truyền ra chắc chắn cả hai chúng ta đều sẽ mất đầu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!