Khi hai người tới Tĩnh Tâm trai thì lão thái phó Vương Cảnh Kiều cũng vừa yên vị.
Vào ngày tuyết lớn thế này cho dù ngồi giữa kiệu to kín đáo, màn gấm nhung dày vẫn chẳng thể nào ấm áp bằng không khí trong nhà. Lão đã tuổi cao sức yếu sao so bì được với các vị hoàng tử đương thì thanh xuân, tinh lực tràn đầy.
Gió lạnh từng đợt từng đợt lùa qua khe cửa, cơ thể bất giác tiến lại gần lò than hồng tìm thêm hơi ấm, hai tay không ngừng chà xát vào nhau … Chén trà nóng vừa chạm môi, chưa kịp nhấp đã thấy bóng dáng hai vị điện hạ tay trong tay từ từ đi tới….. Ngay lập tức lão ngồi thẳng dậy, trên mặt bày ra thần thái nghiêm nghị của một vị thái phó đức cao vọng trọng.
Đợi Vịnh Thiện cùng Vịnh Kỳ ổn định chỗ ngồi xong xuôi, hắn mới bắt đầu bài giảng:
"Hôm nay, khụ khụ, chúng ta sẽ tiếp tục bàn luận phần tiếp theo của bài thơ "Tiêu dao du" mà chiều qua dừng lại giữa chừng…. A? Vịnh Thiện điện hạ, người có thắc mắc gì sao?"
Vịnh Thiện ngồi ngay giữa phòng, khẽ gật gật đầu, khóe miệng cong lên, nở nụ cười nói:
"Từ lâu đã nghe tiếng thái phó am tường, tinh thông tư tưởng "Lão Trang" liệu hôm nay chúng ta có thể tạm ngưng phân tích Tiêu dao du, bớt chút thời gian nói về đề tài này được không? Trong thuyết "Lão Trang", chương đầu tiên có một câu mặc dù ta đã dành rất nhiều thời gian cùng tâm huyết suy ngẫm, vẫn không thể nào thấu hiểu cặn kẽ. Mong được thụ giáo lão sư đôi ba câu."
(Lão Trang: Trang tử là nhà tư tưởng lớn theo học phái Đạo gia của Trung Quốc)
"Chương thứ nhất à? Câu nào vậy?"
Vịnh Kỳ cũng không nén được hiếu kỳ mà quay lại nhìn Vịnh Thiện.
Vịnh Thiện thong dong nói: "Chính là Thánh nhân bất nhân"
Vương Cảnh Kiều dường như đã sáng tỏ dụng ý bên trong, nhẹ nhàng "Ồ" mộ tiếng, bật thốt lên: "Thì ra là câu đó…"
Ánh mắt chầm chậm dịch chuyển, hạ tầm mắt quan sát Vịnh Kỳ: "Vịnh Kỳ điện hạ, người từng được nghe nói về câu này ở đâu chưa?"
Vịnh Kỳ kính cẩn đứng lên hồi đáp: "Thưa thái phó, trước đây đệ tử đã có dịp được Lôi thái phó chỉ dạy sơ qua."
" Ừm. Vậy thỉnh điện hạ hãy giảng giải lại cho Vịnh Thiện điện hạ hàm nghĩa của câu trên."
Vịnh Kỳ ngẩn người tại chỗ, bất giác liếc mắt về phía Vịnh Thiện đang ngồi hướng đối diện.
Thánh nhân bất nhân – đó chỉ là câu y tùy tiện viết tặng cho Vịnh Thiện thôi mà. Thật nghĩ mãi không hiểu nguyên nhân gì khiến Vịnh Thiện phát hỏa.
Đến tận bây giờ trong lòng hắn vẫn còn tức giận hay sao?
"Vâng thưa thái phó." Vịnh Kì hắng giọng một cái. Thân hình xoay chuyển nửa vòng, mặt đối mặt với Vịnh Thiện, thanh âm rõ ràng, chậm rãi, thập phần dễ nghe từ tốn nói:
"Chữ "Nhân" trong "Thánh nhân bất nhân" là chỉ con người, mà phàm là người thì sẽ thiên vị, bất công, không nhìn về đại cục, cho dù có được thiên hạ thì cũng chỉ là kẻ tiểu nhân. "Bất nhân" của "thánh nhân" chính là không bất công, không ép buộc bất cứ ai, sinh tử đều theo thiên mệnh tuần hoần, loại "bất nhân" này, kỳ thực chính là nhân ái lớn nhất. Cho nên thánh nhân bất nhân cũng không phải nói thánh nhân vô tình, chẳng qua bởi vì quá mức hữu tĩnh, cho nên mới nhìn như vô tình."
("Thánh nhân bất nhân": cứ hiểu đại khái là "thánh nhân không có nhân tính" cho dễ hiểu T.T)
Vịnh Kì chậm rãi nói xong, hết nhìn Vịnh Thiện lại quay sang quan sát Vương thái phó.
Vương Cảnh Kiều khẽ khép hờ đôi mắt già nua, biểu tình giãn ra, tựa hồ đang rất hài lòng, gật gù tâm đắc: "Điện hạ, mời ngồi. Lôi Đào Vũ quả là học giả xuất sắc, học vấn phong phú. Đối với đạo Lão Trang, cách hắn đưa ra kiến giải cũng thật độc đáo." Nhận xét xong, lão xoay người hỏi Vịnh Thiện:"Vịnh Thiện điện hạ, bây giờ điện hạ đã hiểu rõ câu này chưa?"
Vịnh Thiện cong cong khóe môi, mỉm cười nhẹ nhàng, thái độ nói chuyện cùng Vương Cảnh Kiều thập phần cung kính: "Cho dù Vịnh Kỳ ca ca giảng giải không tồi nhưng dù sao tuổi đời huynh ấy còn quá trẻ, đâu thể bì được với vốn kiến thức uyên bác của Thái phó? Đệ tử cả gan, thỉnh Thái phó đích thân chỉ điểm, giải thích lại một lần."
Vịnh Thiện cứ mãi chấp nhất câu "Thánh nhân bất nhân" như thế thật khiến Vịnh Kì không khỏi cảm thấy kỳ quái, khó hiểu nhìn hắn.
Khuôn mặt già nua của Vương Cảnh Kiều khẽ nhăn lại, thần thái lộ vẻ bí hiểm, từ tốn nhấm nháp một ngụm trà rồi mới cẩn thận chậm rãi mở miệng: "Đạo lý càng cao thâm, càng phải hướng chỗ đơn giản mà giải. Vịnh Thiện điện hạ hỏi rất hay! Thánh nhân bất nhân, rốt cuộc nên giải thích như thế nào cho đúng…. Những lời này, từ xưa đến nay, có bao nhiêu nhân sĩ thì có bấy nhiêu đáp án.
Về phần bản thân lão phu, bất quá không nằm ngoài bốn chữ."
Con ngươi Vịnh Thiện bỗng lóe sáng lên, trầm giọng hỏi: " Lão sư, là bốn chữ gì?"
"Vật cạnh thiên trạch." (vật cạnh tranh, trời chọn lựa)
Thoạt đầu bốn chữ kia tưởng chừng như khô khan nông cạn, ngẫm kĩ bên trong lại ẩn tàng tầng tầng lớp lớp hàm nghĩa thâm sâu. Ngữ khí Vương Cảnh Kiều nghiêm túc đến cứng nhắc, nhưng chẳng biết tại sao lại có thể khiến cho người nghe nảy sinh cảm giác áp bách như bị khối sắt ngàn cân đè nặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!