Chương 2: (Vô Đề)

Editor: Hà Hoa Khứ

Sắc trời âm u.

Ngoại ô kinh thành, từng cây cỏ lau khô đung đưa trong gió lạnh. Giữa mùa đông, mưa bụi từng cơn rả rich rơi xuống bị cơn gió Bắc thổi nghiêng tựa như băng mà đâm vào thịt da, khiến người ta cảm thấy cực kỳ lạnh lẽo. Tận sâu trong hoàng cung là Nội Trừng Viện – nơi cũng như vùng ngoại ô kia, lạnh lẽo như tuyết.

Đây là nơi lạnh lẽo nhất hoàng cung và cũng là nơi khiến cho người ta khiếp sợ nhất.

Lãnh cung mà thiên hạ thường bàn tán chẳng qua cũng chỉ là nơi phi tần thất sủng bị đẩy vào, ít nhiều vẫn còn được gọi là cung điện, đồ ăn thức uống, vật dụng hằng ngày vẫn được dung cấp đầy đủ.

Nội Trừng Viện, nơi chuyên giam giữ những hoàng thân quốc thích phạm trọng tội, là đại lao, hơn nữa còn là đại lao có đủ các loại hình cụ tra tấn.

Trong ngoài hoàng thất, ai nghe đến đều phải biến sắc.

Lúc từng trận gió bắc đang vù vù thổi, một chiếc xe ngựa bốn bánh che rèm dày kín đáo từ từ tiến đến, với một đội tinh binh đi hộ tống phía sau, vô thanh vô tức tiến tới từ phía cửa Tây hoàng cung, dừng trước cổng Nội Trừng Viện.

Đến nơi, đội trưởng hộ vệ phụ trách trông coi dọc đường xoay người xuống ngựa, đi tới chiếc xe ngựa phía trước, dừng lại.

Có lẽ bởi thân phận của người ngồi bên trong — tuy tấm dày buông xuống, cực kỳ đơn giản, không thể nhìn thấy gì bên trong xe ngựa, nhưng mà lúc này lại khiến người ta cảm thấy một loại áp lực.

Bầu không khí nặng nề thương cảm trần ngập tứ phía, làm tên đội trưởng kia thực sự không cách nào mở miệng nói ra một chữ.

Thật lâu sau, hắn mới đè thấp giọng, trầm giọng mở miệng, "Điện hạ, đến rồi."

Màn được vén lên.

Một bong người thon gầy, từ trong xe khom lưng bước ra, giống như đã phải ngồi đợi trong bóng tối lâu lắm rồi, lúc này ngay cả một chút ánh sáng cũng không chịu được, khẽ nhíu mày, chậm rãi đứng thẳng.

"Tới rồi?" Y lẩm bẩm hai chữ, ngẩng đầu nhìn tấm biển "Nội Trừng Viện" được treo cao trước mắt, sự u ám nhìn không rõ sâu bên trong cánh cửa làm y có chút kinh hãi, trên khuôn mặt tuấn mỹ trẻ trung xẹt qua một tia sợ hãi, nhưng rất nhanh, lại quay lại vẻ tôn quý thận trọng trời sinh; y thong dong bước xuống, hỏi một câu, "Đây là Nội Trừng Viện sao?" thanh âm mềm nhẹ lãnh đạm như nước, càng tô thêm cho ấn tượng thong dong an tĩnh của hắn.

"Chính xác."

Đội trưởng thấp giọng trả lời, không đành lòng nhìn vị phế Thái tử hào hoa phong nhã trước mặt, bị tình thế loạn lạc trong triều làm ảnh hưởng đến nỗi bị phế vị.

Trưởng tử của Viêm đế, năm nay chỉ mới mười sáu tuổi – Vịnh Kỳ, mới được sắc phong Thái tử năm ngoái, chưa được sáu tháng đã bị phế.

Đây là một thiếu niên cực kỳ tuấn mỹ.

Mắt ngọc mày ngài, mi thanh mục tú.

Cả người sáng lạn, tiêu sái phiêu dật.

Đôi con ngươi đen nhánh bất luận là lúc nào cũng luôn luôn mở to, trong sáng như vì sao, ánh mắt nhu hòa, luôn mang theo thiện ý.

Nhớ năm ngoái trên đại điện trong lễ sắc lập Thái tử, hắn từng đứng rất xa nhìn qua y, khi đó y không có tiều tụy như bây giờ, gầy mất một vòng, bỗng nhiên cảm thấy hắn thật đáng thương.

"Điện hạ, thỉnh. Người của Nội Trừng Viện đang đợi."

"Ai sẽ thẩm vấn ta?"

"Tiểu nhân không biết."

"Ta...... muốn gặp Phụ hoàng."

"Ta muốn gặp Phụ hoàng, ngươi hãy thay ta dâng tấu đi." Nhẹ nhàng, không giống như ra lệnh, nhưng cũng không giống thỉnh cầu.

"...... Điện hạ, hễ là án đã giao cho Nội Trừng Viện, không ai được phép thay mặt dâng tấu. Nhưng, điện hạ có thể yêu cầu Nội Trừng Viện thay mặt dâng tấu lên Hoàng Thượng."

Sau đó là im lặng, giống như có tảng đá lớn đặt trong lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!