Tuyết rơi nhiều quả thật cũng có lợi, trong cung tất cả mọi người vì tìm sự ấm áp đều hạn chế xuất môn, thế nên huynh đệ bọn họ một ngày một đêm mây mưa trăng gió cũng chẳng có ai làm phiền.
Vịnh Kỳ run run ý thức được sự lợi hại của thái tử đệ đệ, y phát giác thì ra trước đây hắn như thế là đã tiết chế lắm rồi. Người này nếu tương lai trở thành hoàng đế, đại quyền trong tay không còn ai kiêng kỵ thì chẳng biết sẽ kinh khủng tới mức nào.
Vịnh Kỳ bị hắn chơi đùa, vờn tới vờn lui suốt cả một đêm, hại y vừa khóc vừa nháo, cho đến bây giờ thì đã mệt mỏi tới mức đầu óc mơ hồ giống như bị chôn vùi trong tuyết, tất cả suy nghĩ đều lơ lửng trên mây.
Sự vui sướng hòa cùng với đau đớn nơi hạ thân làm y không biết chính mình rốt cuộc có sắp ngất xỉu hay không, đến tột cùng vốn là do mệt hay là bởi vì quá mức kích thích mà hôn mê mấy lần.
"Ưm…"
Chẳng biết khi nào, cảm giác ấm áp làm cho y hoảng hốt bừng tỉnh.
Khuôn mặt anh tuấn đầy khí thế của Vịnh Thiện hiện rõ trước mắt, y phát hiện, hắn đang nhìn mình bằng đôi mắt hết sức ân cần.
"Ca ca đừng sợ, rửa một chút bằng nước ấm là sẽ tốt thôi." Vịnh Thiện áp nhẹ lên tai Vịnh Kỳ, ôn nhu nói.
Huyệt khẩu sưng đỏ vô cùng mẫn cảm, bị đầu ngón tay dò xét đi vào nhẹ nhàng nới ra khiến Vịnh Kỳ thấp giọng nức nở mà không ngừng run rẩy, cơ thể cũng vô thức siết chặt lại.
Vịnh Thiện sủng nịch hôn nhẹ lên vai y, mỉm cười trêu cợt: "Đừng như vậy chứ, sau này bất cứ khi nào ca ca muốn, đệ đệ ta đều sẽ cho ngươi nhiều hơn…"
Vịnh Kỳ nửa mộng nửa tỉnh nhưng cũng ý thức được sự trêu đùa của Vịnh Thiện, tuy nhiên đại khái đầu óc vẫn còn mơ màng cho nên không đến nổi cảm thấy quá mức xấu hổ mà chỉ đỏ mặt một chút, tim đập nhanh tựa như đã uống hết nửa bình rượu mật của hoàng cung, dòng nhiệt nóng bỏng theo men say cứ không ngừng chạy khắp cơ thể.
"Ngoan lắm, cứ hảo hảo ngủ đi. Nhắm hai mắt lại nào."
Vịnh Thiện thấp giọng dỗ dành hệt như đang ru một hài tử vẫn còn bế trên tay, thế nhưng Vịnh Kỳ lại không hề tỏ vẻ bất mãn bất cứ điều gì mà chỉ ngoan ngoãn nhắm hai nhắm lại theo lời hắn nói.
Y thực sự rất mệt mỏi, nước nóng cùng bàn tay dịu dàng của người kia không ngừng xoa nắn làm y cảm thấy khoan khoái dễ chịu vô cùng.
Mơ hồ "ư" lên một tiếng rồi nhắm mắt lại, Vịnh Kỳ như một con thỏ con không cảnh giác mà nằm trong ổ, thiếp đi một cách ngon lành.
Vịnh Thiện giúp y tẩy rửa sạch sẽ, lau khô thân thể rồi sau đó ôm trở về giường.
Hắn sợ Vịnh Kỳ lạnh nên nhẹ nhàng đắp thêm cho y một tấm chăn dày, bỗng dưng một cơn gió thổi qua khiến hắn rùng mình, Vịnh Thiện lúc này mới cười rộ lên nhận ra vấn đề. Thì ra mình mới chỉ mặc một lớp áo mỏng!
Trong phòng mặc dù ấm áp nhưng tuyết rơi nhiều như vậy đương nhiên cũng sẽ thấy lạnh.
Vịnh Thiện lấy quần áo mặc vào rồi đứng ở trước giường nhìn Vịnh Kỳ một chút. Hắn cũng vừa mệt vừa buồn ngủ, dục hỏa dường như đã phát tiết hết, không còn hừng hực mãnh liệt như trước nữa, nhưng có cái gì đó dường như đang rung động, nhộn nhạo tìm cách đi lên, dù hắn không muốn thì cũng chẳng có cách nào khống chế được.
Tuy nhiên…còn có chút việc hắn cần xử trí.
Bỏ đi ý nghĩ trong đầu muốn leo lên giường đánh một giấc với ái nhân, Vịnh Thiện phủ thêm một tấm áo choàng rồi vén rèm bước ra.
Bên ngoài trời đã tối, khắp sân đèn lồng đã được thắp lên, những ánh lửa bé nhỏ ấm áp đứng trong gió đêm lạnh lẽo lay động không ngừng.
Vịnh Thiện bị gió lạnh thổi qua, nhất thời trở nên tỉnh táo, mở miệng hỏi tên nội thị đang chạy tới: "Thường Đắc Phú đâu?"
Nội thị cung kính hồi đáp: "Hồi bẩm điện hạ, Thường tổng quản thấy điện hạ đã nghỉ ngơi, cho nên tạm thời trở về phòng ngủ một chút."
Chỉ cần là người thì chắc chắn phải có những lúc nghỉ ngơi. Thường Đắc Phú tuy rằng làm việc vô cùng cẩn trọng và tận tâm nhưng cũng không thể không ngủ được.
Vịnh Thiện gật đầu, thấp giọng phân phó: "Gọi hắn đến thư phòng gặp ta một chút."
Nói rồi hắn xoay người vào bước thư phòng, sai người thắp đèn, các nội thị dâng ít trà nóng và điểm tâm lên.
Vịnh Thiện uống trà, ăn chút điểm tâm rồi tiện tay cầm lấy tấu chương buổi sáng chưa xem xong tiếp tục xem dưới ánh nến chập chờn.
Mới nhìn được mấy dòng thì Thường Đắc Phú đã vội vã bước vào cửa.
"Điện hạ, nô tài đã tới."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!