Quyến luyến một lúc lâu, mẫu tử cũng đến hồi cáo biệt.
Khi Vịnh Kì bước ra bên ngoài, khung cảnh xung quanh đã phủ đầy tuyết trắng.
Bông tuyết từng mảnh từng mảnh rơi thành một tầng trên mặt đất, trắng xóa một màu làm cả hoàng cung như đang được phủ thêm một bộ y phục mới.
Vịnh Kì chậm rãi bước ra, Thường Đắc Phú sớm đã chờ đến mức không thể chịu nổi, vốn đang co ro tránh tuyết dưới hiên, vừa thấy Vịnh Kì liền lập tức chạy đến, khuôn mặt bị đông cứng bởi giá rét mau chóng lộ ra vẻ tươi cười, "Điện hạ ra rồi sao? Nô tài đã bảo nhất định sẽ có tuyết to mà, người xem, chậc chậc! Thỉnh Điện hạ nhanh nhanh lên kiệu, chúng ta mau trở về thôi."
Vịnh Kì chợt nhớ tới Vịnh Thiện vẫn còn chờ hắn, trong lòng bỗng nhiên trầm xuống.
Đối với vị đệ đệ có vẻ ngoài băng lãnh vô tình này, y từ trước đến nay đều tránh được thì tránh, không muốn dây dưa để chuốc thêm phiền phức. Chỉ là nhìn người quả thật không nên chỉ nhìn tướng mạo, trong hoàng cung to lớn như thế cuối cùng chỉ có Vịnh Thiện đối với y thật dạ thật tâm.
Mẫu phi muốn mình lấy đi vật ấy, Có phải là do Vịnh Thiện đối với mình so với người khác hoàn toàn khác biệt?
Nếu vậy quả thật hoàng cung này chính là một nơi quá mức âm hiểm khó lường, cho dù ngươi có thông minh tài giỏi đến mức nào nhưng nếu đã thật lòng quan tâm trân trọng ai đó thì sẽ trở thành một nhược điểm chí tử, nhất định không thể tránh khỏi có kẻ thù ác ý đâm lén sau lưng.
Tuyết rơi càng dày thì tâm sự trong lòng Vịnh Kì càng nặng.
Nếu không làm theo lời mẫu phi, một khi Thục phi nắm được manh mối thì nhất định mạng sống của hai mẫu tử y không thể bảo toàn. Bản thân mình không sống được cũng không sao, nhưng mẫu phi ở trong lãnh cung một thân một mình không người chiếu cố, vạn nhất xảy ra biến sự thì thật là không biết làm sao mà thoát thân, chẳng lẽ đành lòng trơ mắt nhìn mẫu phi bị người khác hại chết? Nhưng còn Vịnh Thiện….
Vịnh Kỳ rơi vào tình trạng vô cùng khó xử, tuyệt không muốn trở về thái tử điện một tý nào, y yên lặng một lúc lâu rồi bất chợt ra lệnh dừng kiệu.
Thường Đắc Phú cũng đã lường trước bộ dáng thê lương của y khi thấy Lệ phi bị giam lỏng trong lãnh cung thì nhất thời sẽ không cách nào có thể chịu đựng nổi, nhưng nhìn bầu trời không chút chuyển sắc, tuyết rơi mỗi lúc một nhiều thì Thường Đắc Phú gấp đến độ dậm chân, cất giọng cầu khẩn:
"Điện hạ, dù trong lòng không thoải mái thì cũng không nên dừng mãi ở nơi này. Nếu không may bị cảm lạnh, nương nương mà biết, chẳng phải sẽ làm cho bà ấy đau lòng hơn sao? Tuyết lớn thế này mà cứ đứng một chỗ, nói không chừng …. ây, thái tử điện hạ có nói qua, dù cho ngài chỉ bị lạnh một chút thì cái đầu của nô tài cũng đừng hy vọng sẽ bình yên mà nằm trên cổ, ngài hãy thương cho nô tài mà mau mau trở về đi thôi..."
Ở chung nhiều ngày, hắn cũng ít nhiều đoán được tính cách của Vịnh Kỳ, vị hoàng tử này so với Vịnh Thiện không chỉ thập phần yếu đuối mà còn nhẹ dạ thương người, hắn một bên vừa nài nỉ khuyên nhủ, một bên âm thầm nháy mắt với hai bên, lập tức các nội thị hiểu ý liền nhanh chóng nâng kiệu bước tiếp.
Đi được không bao lâu thì tất cả mọi người cùng với chiếc kiệu đã bị phủ đầy một tầng tuyết trắng. Thật vất vả, cuối cùng cũng đã nhìn thấy đại môn của thái tử điện ở phía xa xa.
Bỗng dưng thấy một đoàn người xuất hiện trước mặt, nhìn dáng vẻ hoa lệ cùng người theo kiệu hầu hạ kia, Thường Đắc Phú biết đấy chính là Thục phi.
Hai kiệu một vào một ra, vừa vặn gặp được.
Thường Đắc Phú không dám vô lễ, vội vàng ra lệnh cho nội thị lập tức dừng lại, lui qua một bên nhường đường, chính mình kính cẩn bước lên phía trước hướng Thục phi mỉm cười thỉnh an: "Nô tài thỉnh an Thục phi nương nương, ngày lạnh như thế mà nương nương vẫn không ngại đường xa mệt nhọc đến thăm thái tử sao? Thật đáng tiếc, ai bảo nô tài không có phúc, lúc nương nương đến lại phải ra ngoài làm việc, không thể tự mình dâng trà cho nương nương."
Thục phi ở bên trong nhẹ nhàng mỉm cười, "Bưng trà cho ta thì có việc gì đáng bận tâm đâu chứ? Có thể giúp thái tử điện hạ lo liệu việc riêng, đó mới là phúc phần ngươi tu được mấy kiếp. Người ở bên trong kiệu kia chắc hẳn là Vịnh Kì?"
"Dạ…khởi bẩm nương nương, bên trong… bên trong đúng là Vịnh Kì điện hạ ạ."
"Thưa nương nương, bên trong đúng là Vịnh Kì điện hạ."
Nghe nô tì hầu hạ Thục phi nương nương hồi báo xong, Thường Đắc Phú âm thầm kêu khổ, những người trong cung nếu đắc tội với bất kỳ phi tần quý nhân nào cũng đều không thể sống tốt, huống hồ lại là Thục phi!
Hắn tiến thêm mấy bước cúi đầu khom lưng, dáng vẻ đáng thương cất giọng nịnh nọt:
"Nương nương tấm lòng từ bi cho nô tài cả gan vòng vo một câu, có thể bưng trà cho nương nương đương nhiên là phúc phần do tổ tiên để lại, nô tài muốn còn không kịp nữa là, nhưng nói cho cùng nô tài cũng chỉ là phận tiểu nhân, điều mà chủ tử sai bảo sao có thể từ chối? Nương nương hay Điện hạ đối với nô tài đều cao quý vạn lần, một sợi tóc so với tính mạng của nô tài càng thập phần quan trọng hơn..."
Thục phi ở bên trong kiệu nghe hắn tâng bóc nịnh nọt lấy lòng vô cùng bài bản thì cảm thấy vô cùng thú vị, không nhịn nổi bèn khẽ phát ra một tiếng cười.
Bên trong chiếc kiệu phía sau, Vịnh Lâm đang ngồi ủ rủ. hắn cho tới bây giờ thực sự cũng không thể nào ngồi yên, lần này đi theo mẫu phi tới thăm Vịnh Thiện ca ca, nếu không phải bởi vì Thục phi e ngại tuyết rơi quá lớn mà tìm mọi cách ép hắn vào bên trong thì có đánh chết hắn cũng không chịu ngồi trong cỗ kiệu chán ngắt này.
Cỗ kiệu vừa dừng lại thì hắn đã vội vã thò đầu ra xem, nhìn thấy Thường Đắc Phú đang đứng trước kiệu của Thục phi thỉnh an, lại nhìn đến cỗ kiệu kia đang ở một bên nhường đường thì lập tức hỏi với ra: " là Vịnh Kì ca ca sao?"
Vừa nói, Vịnh Lâm vừa vội vã từ bên trong kiệu vọt nhanh ra ngoài, tươi cười sáng lạn hưng phấn chạy qua phía Vịnh Kì, miệng không ngừng liếng thoắng: " Ca ca mau ra đây xem tuyết này! Triệu năm mới có được một mùa tuyết rơi như thế! Vịnh Thiện ca ca nói ngươi đã đi ra ngoài, thật không ngờ nửa đường lại gặp nhau! Ca ca mau ra đây với ta nào, huynh đệ chúng ta…"
Vịnh Lâm chưa kịp vén màn kéo Vịnh Kỳ đi ra thì Thục phi đã cao giọng gọi hắn: "Vịnh Lâm! Ở ngoài trời tuyết lạnh như thế mà chạy loạn cái gì? Trở lại đây cho ta."
"Nhưng..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!