Chuyện là từ khi ta tiếp nhận edit Thái tử thì có một vị đại hiệp giấu mặt hết sức "ủng hộ" ta trong quá trình edit, đại loại như: "trình độ không đủ thì đừng ham làm tiếp các tác phẩm nổi, mời một loạt cố vấn beta gì đấy thì bản dịch vẫn có hơn ai đâu? Mà nếu một người làm dở thì không nói, đằng này nguyên một đám tham gia mà cũng chả ra đâu vào đâu, thiệt là chướng mắt hết sức"
Ban đầu ta tức lắm muốn set pass luôn cho rồi, ai đọc được thì đọc, nhưng nghe Băng Tiêu bảo chỉ là một đứa cố tình phá rối, hơi đâu bận tâm cho mệt, thế nên ta cũng bỏ qua.
Nhưng khổ nỗi, âm hồn bất tán, vị đại hiệp kia với ta ko biết có thâm thù đại hận gì mà cứ đeo theo ta mãi, lúc ta thông báo trong c7 của Thổ long nói tại thời điểm này sẽ post tiếp thổ long và Thái tử, vị đại hiệp kia lại lên tiếng: "bộ không thấy các tác phẩm ai kia làm lượng vote và like giảm xuống vùn vụt hay sao mà cứ ham hố giới thiệu hoài vậy?"
Ta phát hiện ra, vị đại hiệp kia vẫn theo dõi các tác phẩm "dở tệ" của ta đấy chứ ^.^" ta chỉ thắc mắc là đại hiệp có nói một câu: "nhiều người cũng cảm thấy dở nhưng không nói ra đấy thôi, phàn đầu xem còn được, càng về sau càng nuốt không vô" chẳng lẽ cả 5 fic mà ta đang làm tệ đến thế sao? Các nàng cứ lên tiếng thật!
Còn về vị đại hiệp đấy, nếu còn muốn bình luận thì tốt nhất nên chừa các bằng hữu của ta ra, mắng chửi gì ta cũng không sao, ta bỏ qua hết, nhưng đụng tới bạn ta là ta rất sẵn lòng edit và quăng vào xó một mình tự sướng đấy nhé! Set pass? oh no! đơn giản là ko post nữa mà thôi! hớ hớ ~ ta làm mệt, các cố vấn và beta lại càng mệt hơn, vì nói cho cùng họ phải bỏ thời gian giúp ta làm một tác phẩm mà chả đem lại danh tiếng gì cho họ hết, vậy mà còn bị vạ lây, thôi thì ta nghỉ lun cho khỏe!
Xong rồi đó, viết dài làm ta cũng nản ghê, không biết chừng bộ Thái tử lại chết yểu như bao lần khác, aizzz…
THƯỢNG
Trong cung lòng người rối loạn, Hoàng thượng bệnh tình không rõ, Thái tử lại được bọn thị vệ dìu ra trong tình trạng phần trán còn đang chảy máu, đông lôi ( sấm mùa đông) mỗi lúc một vang, làm bọn quan viên đứng ngoài Thể Nhân Cung sợ đến mặt không còn chút máu, tựa như bầu trời sắp đến hồi sụp xuống.
Bọn thị vệ khom người lui đi, đại đa số những người có mặt đều không dám lên tiếng, thần thái dè dặt cẩn trọng, tập trung chú ý chờ đợi Vịnh Thiện mở lời, một số người can đảm định hỏi nhưng cũng bỏ dở nữa chừng: "Điện… Điện hạ?"
"Bên trong…"
"Hoàng thượng Người…"
Vịnh Thiện im lặng, gió lạnh thổi qua tựa hồ làm cho hắn càng thêm thanh tỉnh. Một lúc sau, hắn chậm rãi đưa mắt quét quanh một vòng.
Ánh mắt ôn hòa mơ hồ ẩn chứa tính áp chế ngay lúc này lại có thứ sức mạnh trấn an vô cùng to lớn.
Nhìn mọi người xung quanh đã dần dần an tĩnh lại, Vịnh Thiện mới thận trọng nói "Phụ hoàng thân thể chỉ nhiễm bệnh nhẹ, đã mời Trần thái y bắt mạch qua, hiện đang tĩnh dưỡng. Chư vị đều là quốc gia trọng thần, nhiều việc cần giải quyết, không nên đứng mãi ở chỗ này, chờ Phụ hoàng khỏe hơn một chút hãy đến thỉnh an."
Ngữ khí ôn hòa trầm thấp nhưng nhưng ẩn chứa khí độ trầm tĩnh bức người, thoạt nhìn chỉ là có chút khổ sở.
Nhìn vị Thái tử trẻ tuổi này, mọi người lại không tự chủ thở phào một hơi, tâm tình căng thẳng cũng giãn ra một chút.
Có người nhìn thấy vết thương trên trán hắn liền lập tức cất giọng hỏi nhỏ: "Trán của Điện hạ … không biết có cần…"
"À…" Vịnh Thiện giơ lên xoa nhẹ lên trán, đại khái do trời lạnh nên huyết ngưng rất nhanh, tự nhiên cũng không cảm thấy đau đớn, hắn cười chua xót nói: "Ta muốn ở lại bên trong hầu hạ nhưng Phụ hoàng không đồng ý, ta dập đầu cầu xin nên có bị thương đôi chút, nhất thời thất thố, khiến các ngươi chê cười rồi…"
"Không không, Điện hạ và Hoàng thượng chính là phụ tử liên tâm a."
"Thái tử thật sự là có hiếu."
Vịnh Thiện tâm tình ngổn ngang vô cùng rối loạn, không rảnh nghe mọi người cảm thán, hắn đưa mắt nhìn lên cao, mặt trời bị mây che khuất, tuyết vẫn đang rơi, trời đất lạnh lẽo như mang theo sát khí.
Giờ khắc này, cũng không biết nên đi đâu mới tốt.
Quay về Thái tử điện? Gặp Vịnh Kỳ thì phải sắp xếp thế nào cho thõa đáng đây? Vịnh Thiện biết bản thân chủ yếu muốn làm cái gì, nhưng suy nghĩ còn chưa rõ ràng, trong lòng càng trở nên nóng như lửa đốt, lại không thể tùy tiện đưa ra quyết định gấp gáp, chuyện này cần bình tĩnh trước, ngược lại không gặp nhau thì tốt hơn.
Thục phi bên kia đang ngóng chờ tin tức, tâm tình cũng như kiến bò trên chảo, sốt ruột vô cùng!
Vịnh Thiện cảm giác được nếu đến chỗ Mẫu phi thì nhất định hắn sẽ bị Mẫu phi dồn vào những câu hỏi khó, như thế thì loạn càng thêm loạn.
Hắn vô thanh vô tức đứng trước cửa cung, trên mặt lộ ra một điểm phiền muộn hiếm thấy, mọi người vì không biết những điều mà hắn đang lo nghĩ nên chỉ tưởng rằng hắn bận tâm đến bệnh tình của Viêm Đế, thở dài vài tiếng, cũng không dám tùy tiện ly khai. Đây là cơ hội tốt nhất biểu hiện lòng trung trước mặt tân quân nên những vị đại thần biết suy nghĩ đều im lặng đứng chờ cùng hắn, mặc cho gió lạnh thổi qua.
Một lúc sau, Trần thái y từ xa xa bước tới, nhìn thấy vết máu trên trán Vịnh Thiện thì không khỏi kinh ngạc:
"Thái tử tại sao vẫn đứng ở đây? Trời Lạnh như thế, vết thương trên trán ngài vẫn chưa cầm máu, đến đây để vi thần băng bó một chút."
Nói rồi, lão nhanh chóng đưa Vịnh Thiện đến một gian trong phòng nhỏ ngoài hành lang.
Đó là nơi chuyên dụng cho các thái y trực đêm tại Thể Nhân, cũng có lò sưởi cháy rực cùng các hòm thuốc đã dược chuẩn bị sẵn. Các thứ ở đây đều là các thứ dùng để hầu hạ Viêm đế lúc cần nên đương nhiên đều là thứ tốt nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!