Chương 16: (Vô Đề)

Editor: Tuyết Lâm

Cố vấn: Băng Tiêu, Gấu

Beta – reader: Fuyu, Linh Nhi

Vịnh Thiện vội vã thay đổi trạng phục cùng với Vịnh Lâm đến thăm hỏi bệnh tình của phụ hoàng.

Viêm đế bệnh tình chuyển nặng, chỉ một chút thôi cũng đã khiến cho thiên hạ đại loạn, huống hồ lại là phụ tử thân tình nên không cần chuẩn bị kiệu hay mang theo nội thị bên cạnh, huynh đệ hai người cứ thế bất chấp những cơn gió lạnh thấu xương của buổi sáng mùa đông mà bước ra khỏi Thái tử điện.

Ngày hôm qua tuy rằng có chút ánh nắng nhưng lại sớm qua đi, khiến cho một tầng sương dày ngưng tụ trắng xóa, Vịnh Thiện cùng Vịnh Lâm nhìn sắc trời mờ mịt buổi sớm, mơ hồ nghĩ đây ắt hẳn không phải điềm lành làm cho cả hai có chút sợ hãi, cứ đạp lên lớp tuyết dày mà bước nhanh, kết quả không tránh khỏi có chút lảo đảo.

Từ khi chính thất hoàng hậu của Viêm đế mất đi, ngôi vị hoàng hậu nhiều năm liền bỏ trống, Viêm đế cũng không biết nghĩ như thế nào mà hai lần sắc phong Thái tử nhưng đều đem mẫu thân của Thái tử vứt qua một bên, nhất quyết để vị trí cai quản hậu cung không do bất cứ ai nắm giữ, còn về phần tẩm cung của Viêm đế lại bố trí ở nơi xa nhất, đó là Thể Nhân cung.

Vịnh Lâm và Vịnh Thiện bước trong gió lạnh đi qua non nửa hoàng thành, vừa lúc chạy tới Thể Nhân cửa cung thì mồ hôi đã thấm ướt cả y phục.

Bầu không khí ở đây tương đối trang nghiêm nhưng cũng thập phần nặng nề.

Không ít đại thần nghe được tin tức liền lập tức chạy đến tập trung ở cửa cung, có lẽ cũng mới đến chưa bao lâu nên trên trán mồ hôi vẫn còn ướt đẫm. Mọi người trông thấy Vịnh Thiện đi tới liền hơi có chút động tĩnh.

"Thái tử đến rồi."

"Vịnh Thiện điện hạ."

Vịnh Thiện xua tay ngăn bọn họ hành lễ rồi dẫn Vịnh Lâm nhanh chóng hướng vào bên trong.

Bảy tám nội thị thường ngày hầu hạ Viêm đế đang đứng khoanh tay ở ngoài cửa phòng canh gác, vừa nhìn thấy Thái tử đi đến liền rón ra rón rén muốn hành lễ thỉnh an nhưng Vịnh Thiện thái độ rộng lượng lập tức miễn lễ cho bọn họ, trên gương mặt hiện rõ sự lo âu nhanh chóng gọi tên quản sự nội thị Ngô Tài lại một bên hỏi, " Hiện tại bên trong rốt cuộc thế nào?

Thái y có nói gì không?"

Ngô Tài cũng vô cùng lo sợ, cẩn thận lắc đầu rồi nhỏ giọng nói: "Thái y còn chưa ra. Hoàng thượng lúc canh tư thức dậy đã nói chuyện không được tự nhiên, nhưng căn dặn không cho nô tài truyền ra ngoài, tối hôm qua Trương thái y đã xin Hoàng thượng cho xem mạch." Ngừng lại một chút, hắn nhìn sang hai bên tiếp tục hạ thấp âm thanh nói: "Nhưng sáng sớm hôm nay lại truyền chỉ triệu Trần thái y lập tức vào cung."

Vịnh Thiện sắc mặt trầm xuống.

Trong số các vị thái y, Trần thái y tuy tuổi già sức yếu nhưng lại là người được Viêm đế cực kỳ tín nhiệm, phàm là đại sự trong cung cần người bắt mạch thì nhất thiết phải qua tay người này thì Viêm đế mới có thể tin tưởng được.

Lần trước chân Vịnh Thiện bị thương bị Vịnh Thăng tố giác, Viêm đế chính là đã phái vị Trần thái y này đến để chữa trị.

Lần này nếu không phải có đại sự xảy ra thì vì cớ gì ngay từ lúc sáng sớm hoàng thượng đã hạ chỉ triệu lão tiến cung?

Vịnh Thiện vừa nghĩ vừa phất tay ra hiệu cho tên nô tài đang định bẩm báo quay về chỗ cũ rồi liếc nhìn về phía cửa phòng phong kín của Viêm đế, ngoài cửa nội thị canh gác hết sức nghiêm ngặt, những thị vệ được đặc cách mang kiếm trấn thủ nơi hành lang cũng tăng lên gấp bội, thật là giống như đang bày trận nghênh đón đại địch.

Hắn trong lòng đang cố gắng đè ép một tảng đá lớn vô hình nặng trịch đến mức khó chịu, cũng miễn cưỡng khống chế nét mặt, chỉ để sót lại trên đó một chút thần tình lo lắng.

Vịnh Lâm ngược lại không giấu được tâm sự, nhìn Vịnh Thiện thầm trao đổi với tên nô tài ấy xong liền tiến đến hỏi: "Vịnh Thiện ca ca, phụ hoàng rốt cuộc ra sao? Bệnh có nặng lắm không?"

"Câm miệng!" Vịnh Thiện bỗng dưng quát khẽ, bất mãn trừng mắt nhìn Vịnh Lâm rồi trầm giọng nói: "Ngươi nói bậy cũng không biết lựa chỗ? Phụ hoàng đang lúc tráng niên, ta xem đại khái gần đây khí trời giá lạnh nên Người bị cảm một chút, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là khỏi."

"Nhưng..."

"Đừng nói nữa. Thái y đang ở bên trong, muốn biết cái gì chờ một lát nữa bọn họ đi ra rồi hãy nói."

Vịnh Lâm lần này coi như nghe lời liền ngoan ngoãn ngậm miệng, chỉ là rầu rĩ đứng cùng với ca ca nơi hành lang. Liên tiếp mấy ngày trước, thời tiết mặc dù là mùa đông nhưng vẫn còn ấm áp, vậy mà đến hôm nay bỗng nhiên lại trở nên cực kỳ lạnh lẽo, trời đã dần sáng nhưng gió bắc thổi đến lại càng lạnh thấu xương. Vịnh Thiện dường như chẳng quan tâm đến điều đó, vẫn khoanh tay trầm tĩnh đứng yên hệt như một bức tượng điêu khắc, Vịnh Lâm da dày thịt thô cũng ngoan ngoãn cùng Vịnh Thiện đứng đó, hoàn toàn không muốn gây thêm rắc rối nào cho ca ca nữa.

Đang chán nản chờ từng giây từng phút, lại có một người tự ý tiến vào cửa cung, dường như là một mạch chạy tới nên cũng không nhìn xung quanh, vừa đến trước mặt Vịnh Thiện, Vịnh Lâm mới lập tức dừng bước, hắn thở phì phò, âm thanh không dám quá lớn mà chào hỏi, "Là Thái tử điện hạ à? Vịnh Lâm ca ca cũng tới sao?"

Thì ra là Vịnh Thăng.

Xem ra cũng là vừa nghe được tin tức đã vội vã thay đổi trang phục chạy tới thỉnh an.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!