Chương 14: (Vô Đề)

Edit: Lovely

-Panda

——————————————————

Sãi bước vào trong phòng, cùng thời điểm rời đi giống nhau, Vịnh Lâm còn đang ồn ào nói lớn, hắn ở trong không ai quản thúc thì nghịch ngợm, ngay cả ghế cũng không ngồi, đứng khoa tay múa chân, hưng phấn như con khỉ, nói nói, bỗng nhiên như nhớ tới chuyện gì, gãi gãi đầu, vươn cổ hướng ngoài cửa sổ hét to một tiếng, "Uy, tiểu tử đang đứng cạnh cửa, giúp ta qua chỗ Thục Phi nương nương một chuyến, nói Vịnh Lâm điện hạ đến Thái tử điện...... Ân, cái kia, đúng rồi, là luyện chữ!

Vịnh Lâm điện hạ ở chỗ Vịnh Thiện điện hạ để luyện chữ, chính là luyện rất hăng say! Đến tối mới về. Muốn Thục Phi nương nương không cần phái người đi tìm. Có nghe rõ không? Nhanh đi! Khi trở lại sẽ thưởng hậu cho ngươi!"

Nghe nói có phần thưởng, tên tiểu nội thị vốn đang ở dưới trời thiu thiu ngủ gật nhất thời nhảy dựng, nhanh nhẹn chạy đi báo tin.

Vịnh Lâm cười ha hả, đắc ý vô cùng, căn bản không biết Vịnh Thiện đã tiến đến sau lưng.

Ngược lại Vịnh Kỳ tựa hồ nhận thấy được cái gì đó, đem đầu quay lại phía sau, vừa lúc nhìn thấy Vịnh Thiện đã tới ngay sau lưng Vịnh Lâm, hai tay chống lại, vẻ mặt lạnh lùng bất cứ lúc nào cũng có thể mở miệng giáo huấn.

Vịnh kỳ đang được Vịnh Lâm chọc đến cao hứng, từ sau khi trở về hoàng cung, cảm giác sảng khoái này thật khó có được, trong lòng cũng chẳng biết nghĩ như thế nào, không tự chủ liền dựng thẳng một đầu ngón tay tiến đến bên miệng, đối Vịnh Thiện "Xuỵt" nhẹ một tiếng.

Nhìn thấy vẻ kinh dị trên mặt Vịnh Thiện, y mới ý thức được chính mình vừa làm gì, nhất thời kinh ngạc.

Làm cái gì vậy?

Một kẻ vô dụng như y, lại làm ra vẻ cùng đương kim Thái tử điên hạ đùa giỡn? Hơn nữa, người "đệ đệ" này còn từng......

Vịnh Kỳ vừa xấu hổ vừa hốt hoảng, ngượng ngùng đem ngón tay thu về.

Tâm Vịnh Thiện sớm trở nên hoan hỉ, không để ý tới Vịnh Lâm, tiến dài từng bước, mạnh mẽ đem ngón tay Vịnh Kỳ túm lấy, khóa lại trong lòng bàn tay không chịu buông ra, đến đủ gần để nghe thấy thanh âm của nhau, thấp giọng cười nói: "Ngón tay của Vịnh Kỳ ca ca, nguyên lai lại nhìn đẹp như vậy."

Vịnh Kỳ xấu hổ đến muốn chết ngất, Vịnh Thiện ngữ khí như vậy, mười phần là cợt nhã trêu chọc, làm người ta nhất thời liên tưởng đến chuyện tối qua hai người trên giường làm việc mất mặt. Y cảm thấy trên mặt nóng như lửa, biết chính mình mặt đã đỏ nhừ, lại nhìn thấy ánh mắt của Vịnh thiện phát ra tia ái muội, như biết tỏng y đang nhớ lại khoái cảm thấp hèn đêm trước, khiến y càng thêm quẫn bách.

Tựa như chính mình vừa làm chuyện xấu, quả muốn tìm một chỗ để trốn đi.

Ngón tay bị Vịnh thiện nắm, cố rút vài lần đều không được, Vịnh Kỳ chột dạ nói không nên lời, thế nhưng càng lúc càng không dám dụng sức. Y ngẩng đầu nhìn Vịnh Lâm bên cạnh còn đang đứng cảm khái, hoàn toàn không biết phía sau đang phát sinh chuyện gì, rồi đem ánh mắt dời về phía Vịnh Thiện, lắc lắc đầu cầu xin, muốn hắn đừng như thế.

Vịnh Thiện bị y dụ đến mức cả người ngứa ngáy, hận không thể một cước đem Vịnh Lâm vướng tay vướng chân đá bay ra ngoài, rồi đóng cửa lại để có thể tùy ý yêu thương y.

Bất quá ý niệm này trong đầu chỉ có thể nghĩ cho có, thiên khả liên kiến [ông trời thấy thương], Vịnh Kỳ cuối cùng đối với hắn đã có chút khởi sắc, hiện tại cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám làm bậy.

Vịnh Thiện cắn răng dặn dò chính mình phải biết nhẫn nại, bộ dáng giả vờ quan tâm buông tha ngón tay Vịnh Kỳ.

Đầu ngón tay mềm mại xanh như ngọc theo lòng bàn tay trượt ra, thì hắn nhịn không được, đột nhiên giằng lại đưa lên miệng, nhè nhẹ cắn một cái.

Vịnh Kỳ lập tức muốn đem tay thu về, lại bị Vịnh Thiện bắt lấy, đại kinh một trận, còn chưa kịp có phản ứng, đầu ngón tay bỗng nhiên hơi đau.

Y tối không thể nhịn đau, theo phản xạ có điều kiện hé miệng, nhíu mày nho nhỏ định kêu lên, giống như bỗng nhớ tới không thể kinh động Vịnh Lâm, đột ngột không dám phát ra tiếng động.

Chỉ có thể nửa bất mãn nửa oán giận trừng mắt nhìn Vịnh Thiện.

Ánh mắt kia, dư vị đủ để Vịnh Thiện nhớ đến hơn năm rưỡi!

Dù Vịnh Kỳ không có nửa điểm ý tứ đối với Vịnh Thiện như tình nhân, nhưng trong tâm Vịnh Thiện, chỉ một cái liếc mắt này, đã tuyệt đối là tình ý thần tiên quyến lữ kéo dài liên miên.

Hết thảy phát sinh quá nhanh, bất quá chỉ trong mấy cái chớp mắt.

Chuyện lén lút vừa chấm dứt, đúng lúc Vịnh Lâm đã xong một lượt ba hoa chích chòe, bắt đầu kêu to đồ nhắm không đủ, ồn áo quay đầu hướng cửa phòng, "Thường Đắc Phú, trên bàn chỉ còn đậu hủ rau xanh! Cái gì thịt bò, không cần hầm nhừ mang một ít ra đây...... A! Vịnh Thiện ca ca, huynh đã trở lại rồi?" Hắn bỗng nhiên cúi đầu, nhìn thấy Vịnh Thiện ở phía sau mình nửa quỳ nửa ngồi, nghi hoặc hỏi: "Không định đánh lén đệ đấy chứ?

Nói trước là dù muốn kiểm tra công phu cưỡi ngựa bắn cung cũng không được đánh lén. Huynh lợi hại như vậy, đệ rõ ràng đánh không lại huynh."

Vịnh Thiện chuyển ánh mắt đến Vịnh Kỳ, làm vẻ mặt tự nhiên đứng lên, đối với Vịnh Lâm bày ra dáng vẻ ca ca nói: "Ta ra ngoài bàn bạc công chuyện, cũng chưa được bao lâu, trên bàn như thế nào lại thêm rượu? Phụ hoàng thường ngày có dạy, ngươi đã quên hết rồi sao? Hoàng tử bất luận chuyện gì đều không được uống rượu, tránh đỡ phải gặp chuyện không hay, ngươi lúc nào cũng không nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!