Đuổi Vịnh Lâm đi, Vịnh Thiện cứ như thế quay trở lại.
Vịnh Kỳ lần này có trốn cũng không thể chạy thoát, đành phải bất đắc dĩ đứng chôn chân tại chỗ chờ bị xử lý. Cho dù dáng vẻ Vịnh Thiện thoạt nhìn hoàn toàn vô hại, nhưng người ca ca vốn chịu đủ kiểu "bắt nạt, ức hiếp" này cũng không thể nào ngăn được hơi thở bất ổn dồn dập dâng lên.
Vịnh Thiện thú vị nhìn y, phát hiện những ngón tay của y đang nắm chặt góc áo, Vịnh Kỳ không biết rằng hành động này của y lại vô cùng cuốn hút. Nháy mắt, Vịnh Thiện cảm thấy con người đang ngượng ngùng sợ hãi trước mặt không nên là ca ca của hắn.
Nếu khả dĩ có thể nói ra thành lời, hắn thật sự mong đây là Thái tử phi của hắn.
Ít nhất khi Thái tử ôm lấy Thái tử phi của mình, thì người ấy sẽ tuyệt không hề có vẻ mặt cầu xin.
Hắn muốn ôm lấy y, hôn lên môi y, đem những ngón tay xinh đẹp kia từng ngón từng ngón đưa lên miệng, mút đến đỏ rực, tốt nhất là đem y mỗi một chỗ trên người đều mút đến vĩnh viễn đỏ lên, đánh dấu đây là nhan sắc thuộc về Vịnh Thiện.
Vịnh Thiện may mắn khi Vịnh Kỳ chẳng hề hay biết trong đầu hắn đang có những ý nghĩ gì, nếu y biết được, chỉ sợ từ lâu đã ngày ngày lẫn trốn hắn.
"Muốn ta viết gì?" Bị Vịnh Thiện dùng ánh mắt hứng thú quan sát, kiên trì đứng một lúc lâu, Vịnh Kỳ nhịn không được hỏi.
Ánh mắt Vịnh Thiện cũng như bản chất của hắn, giống như một đôi bàn tay đem y từng lớp từng lớp bóc ra, rồi cắn gậm đến xương cốt y cũng không tha. Vịnh Kỳ một mặt hỏi, một mặt mượn cớ di động cước bộ, đến trước chiếc tủ hoàng hoa lê đại mộc thì dừng lại, lấy ra văn phòng tứ bảo [giấy, bút, nghiêng mực]. Dù sao y trước đây cũng từng ở qua nơi này, đại khái cũng nhớ rõ mấy thứ này được xếp đặt chỗ nào.
Hơn nữa, tựa hồ Vịnh Thiện khi trở thành tân chủ nhân, cũng không cải tạo lại chốn này dù hiện tại cung điện vốn đã thuộc về hắn.
"Viết cái gì thì tốt đây?" Vịnh Thiện nhân lúc y mài mực, lặng lẽ tới gần đứng sau lưng.
Hai người đều biết việc chuyên tâm mài mực kia chỉ là giả vờ, hoàn toàn bất kham nhất kích. Khoảng cách từng chút rút ngắn lại, không khí giữa hai người trong lúc đó cũng chậm rãi bị ép ra ngoài, Vịnh Kỳ phát hiện trên lưng ngứa ngứa, tựa hồ ngay từ đầu so với cảm giác bị ánh mặt Vịnh Thiện xuyên thủng có điều bất đồng, một lát sau, nghe thấy Vịnh Thiện ở phía sau y cười nhẹ, "Đoán xem đây là chữ gì?"
Hắn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng viết lên lưng Vịnh Kỳ, viết thật mau hơn nữa còn viết ngoáy, sau khi viết xong, tùy ý ở trên lưng Vịnh Kỳ vẽ mấy vòng tròn, dường như tuyệt không có ý định dừng tay, chờ Vịnh Kỳ đoán ra câu đố của hắn.
Nhưng Vịnh Kỳ vẫn cứ trầm mặc, cúi đầu mài mực, tựa như căn bản không muốn cùng hắn chơi trò chơi không lấy gì làm thú vị này.
"Ta viết lại một lần nữa." Vịnh Thiện thoải mái tự nhiên ở trên lưng y viết lại một lần nữa.
"......"
"Đoán được chưa?"
Môi hắn kề sát vành tai sau của Vịnh Kỳ, khiến Vịnh Kỳ không thể không cùng hắn chơi.
Kỳ thật cũng không phải quá khó đoán.
"Là "Ngẫu" [Đôi]"
"Ngẫu gì?"
"Ngẫu trong "Vô độc hưu ngẫu" [Không phải độc nhất]"
"Sai rồi," Vịnh Thiện nhẹ giọng sửa lại, "Là ngẫu trong "Giai ngẫu thiên thành" [Trời sinh đẹp đôi], Vịnh Kỳ ca ca của ta à."
Tay Vịnh Kỳ hốt nhiên trượt một cái, vài giọt mực bắn lên bàn. Y giật mình, như muốn quay đầu lại nhìn, nhưng bị Vịnh Thiện một tay để ở trên lưng ngăn cản.
"Đừng quay đầu lại." Vịnh Thiện ngăn y, hai tay để ở sau lưng Vịnh Kỳ. "Không cần quay đầu lại."
Giọng hắn thật thấp, giống như hắn không phải là chủ nhân chí cao vô thượng của tòa cung điện to lớn này, như sợ hãi sẽ làm tan vỡ vật gì đó, rồi từ tòa cung điện này tỉnh lại mà đi mất.
Hắn chậm rãi dựa vào, vòng qua cổ Vịnh Kỳ nắm đôi tay y, tựa như nột hài tử, ôm lấy Vịnh Kỳ.
Hắn chung quy biết bản thân so với kẻ khác vai vế cao, hiểu biết hơn, so với bất kì một huynh đệ nào cũng trưởng thành, lí trí hơn, nhưng hiện tại, hắn thật sự chỉ muốn là một hài tử.
Chỉ có hài tử, mới không phải vì sai lầm của bản thân mà phải chịu trách nhiệm.
Không ai lại đem một hài tử vì mắc lỗi ghi tạc trong lòng, vĩnh viễn không tha thứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!