"Mẫu thân?" Vịnh Lâm trên giường kêu lên một tiếng liền ngồi dậy, "Mẫu thân sao lại sang đây?"
Vịnh Thiện làm sao lại không đoán được, cũng ngồi dậy, ở trên giường chắp tay thỉnh an, cười cười nói: "Đã canh Tý rồi, đêm khuya trời lạnh, mẫu thân qua đây không phải chỉ là để thăm ta chứ?" Rồi quay đầu nói với Vịnh Lâm: "Ai kêu ngươi không sớm sớm quay về, giờ thì đến mẫu thân cũng bị làm kinh động."
Nói một hồi đã khiến sắc mặt Thục Phi một trận trắng lại một trận hồng.
Nương nương kỳ thực là được tin tức rằng Vịnh Thiện gọi Vinh Lâm sang trách mắng, chẳng những đã động thủ, còn phạt hắn quỳ trong tuyết, vốn nghĩ rằng cứ để phạt một chốc là được, không ngờ đến tận giờ Tý còn không thấy Vịnh Lâm trở về.
Quỳ trong tuyết rơi như vậy chẳng phải là để đông lạnh cho chết hay sao?
Tính tình lãnh khốc của Vịnh Thiện nương nương cũng biết, chỉ sợ hắn thật sự không niệm tình huynh đệ, càng nghĩ càng nóng ruột, cuối cùng phải tự chạy sang đây.
Nhưng trăm triệu lần không nghĩ ra khi xông vào nội thất lại thấy anh em bọn họ đang vui vẻ hòa thuận đắp chung chăn nói chuyện tâm tình. Lại thành ra vì chính mình quá đa nghi, cảm thấy rất xấu hổ, trong lòng cũng được trấn an nhiều, tươi cười nói: "Ta mặc Vịnh Lâm, giao cho ngươi quản giáo là tốt nhất rồi. Đêm nay lại bắt đầu trở gió lớn, người đang bị thương rất kị lúc trở trời, ta dù sao cũng không ngủ được nên sang nhìn một cái xem sao. Đã khỏe hơn chưa?"
Nương nương vừa nói vừa ngồi xuống bên giường, ôn nhu chăm chú nhìn hai đứa hài tử sinh đôi tính cách trái ngược nhau.
Vịnh Thiện biết là nương nương đang giảo biện, cũng không vạch trần, cười nói: "Đa tạ mẫu thân lo lắng, vết thương cũng tốt hơn nhiều rồi, hiện tại không còn đau nữa. Chỉ là ở một mình buồn nên tìm Vịnh Lâm qua tâm sự. Mẫu thân có phải muốn đem hắn về hay không?"
Thục Phi ngồi xuống, đã sớm nhìn thấy trên mặt Vịnh Lâm hằn rõ năm dấu ngón tay, trong lòng ít nhiều cũng đoán được đôi chút, biết lời của Vịnh Thiện đừng mong hoàn toàn là sự thật.
Nhưng hiện tại hai huynh đệ lại đang nói nói cười cười, cũng là chuyện tốt. Nàng là người thông minh, biết động chạm đến đứa con Thái tử này không dễ, bèn không truy cứu nữa, lắc đầu cười nói: "Gọi hắn trở về làm gì? Để hắm ở lại đây với ngươi, nhân tiện ngươi thân làm ca ca cũng hảo hảo giáo huấn hắn. Thấy vết thương của ngươi không ngại là ta an tâm rồi, ta quay về đây."
Lại quay sang nói với Vịnh Lâm: "Ngoan ngoãn nghe lời ca ca, y đánh ngươi mắng ngươi, đều là do người không hiểu chuyện, vì tốt cho ngươi cả thôi."
Dặn dò vài câu xong quả nhiên để Vịnh Lâm ở lại, an tâm ra về.
Vịnh Lâm vừa bị đánh rồi bị phơi trong tuyết liên tiếp hai trận, hiện tại lại ấm áp dễ chịu, liền thấy mệt mỏi, mở miệng ngáp một cái thật to. Vịnh Thiện liếc hắn, "Buồn ngủ?"
"Ân" Vịnh Lâm mơ mơ màng màng gật đầu.
"Quả nhiên là vô tâm vô phế." Vịnh Thiện mắng khẽ một câu, "Thiên hạ còn có ai phúc khí so được với ngươi. Chuyện gì cũng không cần phải quản, suốt ngày chỉ chuyên tâm gây chuyện thị phi, lại còn có người lo lắng cho ngươi đến mức không ngủ được. Mẫu thân là thế, mà y cũng vậy." Hừ lạnh một tiếng, rồi gọi Thường Đắc Phú lại, "Ngươi đi nói với Vịnh Kỳ, Vịnh Lâm đã ngủ ngon bên cạnh ta rồi, một sợi tóc cũng không mất, bảo y đừng lo lắng nữa, tự mình đi ngủ một giấc đi."
Lúc nói ra những câu này, Vịnh Thiện cảm thấy biểu hiện trên gương mặt đã trở nên gắng gượng vô cùng, vừa lạnh lùng vừa căng thẳng, chỉ sợ đã giống hệt như một khối sắt gỉ. Trong lòng cũng vừa hoang vu vừa cứng ngắc, cảm giác chua xót cay đắng không biết từ đâu nổi lên, cứ ngợp ngụa không tài nào xua đi trong lồng ngực.
Hắn nhận ra mình là một kiểu người lạnh lẽo như băng.
Buông mi mắt lẳng lặng nhìn gương mặt giống mình như đúc, tuấn tú mà lại có nét trẻ con, trên mặt đã viết tròn hai chữ rõ to: Buồn ngủ.
Đã chìm vào giấc ngủ dễ dàng như vậy.
Vịnh Thiện ghen tỵ dùng đầu ngón tay chọc chọc vào má đệ đệ mấy cái, Vịnh Lâm không biết đau đớn gì, lại chép chép miệng, vô thức đem trán gối lên cánh tay ca ca, nhắm mắt, khóe môi ngọt ngào kéo thành một nụ cười.
Tựa như trong mộng có người đang đùa chơi cùng hắn.
Vịnh Thiện trong lòng thở dài, thật là kẻ có phúc.
Chữ phúc này lại tựa như một đao tàn nhẫn đâm vào lòng, tầm mắt dõi ra xa, tâm tư lại càng trở nên thanh tỉnh, ngoài trời tối đen đến giơ bàn tay mình còn không trông thấy, trong tâm lại như có một cây bạch chúc đang tĩch mịch cháy, lửa cứ âm âm ỉ ỉ, chầm chậm đốt thiêu khiến hắn khó chịu vô cùng.
Cuối cùng, hắn đưa một cánh tay vén bức màn đang buông rũ, để tránh làm tỉnh giấc Vịnh Lâm, nhẹ giọng gọi: "Người đâu."
"Điện hạ?" Nội thị gác đêm được bố trí sẵn, đi lại khẽ khàng như mèo, tựa một cái bóng không tiếng động liền đến, quỳ ở bên giường.
"Đi, mang Vịnh Kỳ đến đây cho ta."
Vịnh Kỳ chỉ một lát sau đã được đưa đến.
Y ngủ không được bao lâu, chỉ sau khi nghe Thường Đắc Phú truyền lời mới chợp mắt đôi chút.
Trời đại hàn, bỗng nhiên bị nội thị lôi từ trong chăn ra "thỉnh" đi, không khỏi vừa rét run lại vừa lơ mơ chưa tỉnh hẳn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!