"Không cần đâu.."
Đôi mắt thiếu niên so với thường nhân nhạt hơn vài phần, làm cho đường nét mi mục tựa như cánh hoa hạnh, nhẹ nhàng thanh thoát.
"Hôm nay chỉ ho hai tiếng vừa rồi thôi, chẳng qua bị ngươi trùng hợp nghe thấy." Nụ cười nơi đáy mắt nhu hòa, lại pha chút tinh nghịch của tuổi trẻ.
"Vẫn nên để ngự y xem một chút thì hơn." Lý Dao vừa nói vừa quay đầu phân phó: "Truyền Phong ngự y"
Thái tử không ngăn trở nữa, chỉ mỉm cười ôn nhu nhìn nàng.
Thế nhưng không một ai nghe lệnh, ngay cả thị nữ mà Lý Dao mang theo cũng muốn ra ngoài, song không biết bị ngăn cách thế nào, đành lẳng lặng lui trở lại.
Một luồng hàn ý bỗng chốc chạy thẳng sống lưng, Lý Dao trong khoảnh khắc chỉ muốn quay người bỏ trốn.
"Là ngươi quá mức nhớ mong Phong ngự y, hay là thân thể ở chỗ nào không thoải mái?" Thiếu niên mềm nhẹ nắm lấy tay nàng, giọng điệu tựa quan tâm, "Tay ngươi lạnh thật đó…"
Lý Dao vội rút tay về, miễn cưỡng nở nụ cười: "Ta thấy tay điện hạ mới là lạnh đó…" Có lẽ bởi ốm đau lâu ngày, bàn tay thiếu niên lạnh buốt trơn trượt, tựa như độc xà bám dính.
"Đã là tháng Chín rồi, núi non trong cung lại hanh hàn, thân thể điện hạ vốn đã lạnh thế này, sao còn chưa trở lại kinh thành?" Lý Dao vội vàng đổi chủ đề.
Thái tử ngồi dậy, kéo chăn mềm lên che lấy vòng eo mảnh khảnh, nhẹ giọng đáp: "Bệ hạ chưa cho phép ta hồi kinh."
Nghĩ đến kinh hoảng ban nãy, Lý Dao khó nén được một tiếng cười lạnh trong lòng: "Điện hạ cũng có thể dâng tấu thỉnh cầu hồi kinh."
"Nếu bệ hạ tức giận thì phải làm sao?" Thiếu niên yếu ớt, như lo lắng bất an.
"Điện hạ cũng biết sợ sao?" Lý Dao không nhịn được buông một câu châm chọc.
Thiếu niên khẽ cười, dịu như gió: "Nhân Trí Cung cũng không tệ, hơn nữa có công chúa bầu bạn. Ở Đông cung trước kia, chẳng ai chịu cùng ta trò chuyện."
Hắn càng giả bộ đáng thương, trong lòng Lý Dao càng thêm phẫn hận. Nàng hạ giọng bật thốt: "Người chẳng phải rất ưa thích nhị tiểu thư phủ Yến Quốc công—"
Lời còn chưa dứt, vị tiểu Thái tử kia bỗng ho sặc sụa, dữ dội đến mức mặt đỏ bừng, nước mắt cũng trào ra, tựa hồ rất khó chịu.
Lý Dao thoáng ngẩn người, cảnh giác nhìn chằm chằm một hồi. Thấy hắn ho đến mức gần như thở không ra, nàng mới quýnh quáng:
"Mau mời Phong ngự y tới!"
Lần trước rõ ràng là giả, nhưng lần này xem ra thật sự không ổn.
"Không cần… khụ khụ khụ…" Thiếu niên vừa ho vừa cố ngăn, "Ta chỉ là… bị sặc mà thôi…"
Thích một tiểu nương tử ấy ư… Thật là đáng sợ!
"Đường nhị tiểu thư từng làm hỏng di vật của Huệ Chiêu hoàng đế, ta mỗi khi nghĩ tới đều đau lòng khôn xiết, công chúa đừng nhắc lại nữa!"
Tim Lý Dao chợt thắt lại, lập tức nuốt đi nửa câu còn dở dang khi nãy.
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Từ lâu nàng vẫn ngầm cho người trông chừng bên cạnh Thái tử, hôm nay nghe được tin rằng, Thái tử đã chừng năm ngày chưa từng triệu kiến Phong Hoài.
Lý Dao cố gắng nuốt xuống một ngụm nước bọt, khẽ nói: "Quả thực… mấy hôm nay ta cũng có hơi khó ở… không biết có thể mời Phong ngự y tới xem giúp được không?"
Thiếu niên vừa ho vừa nghiêng mắt nhìn nàng, ánh nhìn nửa như cười nửa như chẳng phải cười.
Bị ánh mắt ấy lướt qua, mồ hôi lạnh trên lưng Lý Dao túa ra ròng ròng. Đợi hắn ho xong, cả người nghiêng lên gối tựa, áo bào thêu văn phức tạp tầng tầng phủ lấy dáng vóc mảnh mai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!