Chương 8: Lão Thái Thái Hiền Từ

Triệu thị lấy khăn tay che miệng cười duyên, thưa: "Mẫu thân ngài không biết đấy thôi, con cũng bảo với nó y như vậy. Thế nhưng nha đầu này cứ một mực nhớ thương ngài, bảo nó ngủ thêm một lát nó nhất quyết không chịu, cứ nằng nặc đòi qua đây thỉnh an, vấn an ngài cho bằng được."

Lão thái thái nghe vậy thì đôi mắt híp lại đầy mãn nguyện, nhẹ nhàng vỗ về lưng Thập nhất nương, khen ngợi: "Thập nhất nương đúng là đứa trẻ hiếu thảo."

"Mẫu thân..." Thẩm thị và Liễu thị lúc này cũng tiến lên phía trước để hành lễ với Lão thái thái. Các vị tiểu nương t. ử theo sau lưng hai bà cũng đồng loạt nhún người thi lễ, đồng thanh hô: "Tổ mẫu."

Nói đến Vĩnh Ninh Hầu phủ, tổng cộng có tất thảy mười ba người con, bao gồm bảy vị tiểu lang quân và sáu vị tiểu nương t.ử.

Đại phòng có hai vị tiểu lang quân là Nhị lang và Tứ lang. Trong đó, Nhị lang do Thẩm thị sinh ra, là đích t. ử của Đại phòng, đồng thời cũng chính là Thế t. ử gia của Trường Ninh Hầu phủ hiện tại. Nhị phòng thì có Đại lang, Thất lang, cùng với Thập nhị lang và Thập tam lang; trong đó Đại lang và Thất lang là do Triệu thị hạ sinh. Cuối cùng là Tam phòng với Cửu lang, cũng là đích t. ử do Liễu thị sinh ra.

Còn về sáu vị tiểu nương t.ử: Đại phòng có Tam nương và Ngũ nương; Nhị phòng đông đúc nhất với Lục nương, Bát nương, Thập nương và Thập nhất nương. Riêng Tam phòng, ngoài Cửu lang ra thì không còn mụn con nào khác.

Các vị tiểu lang quân trong phủ khi đến tuổi đều đã dọn ra ngoại viện sinh sống, ngày thường rất ít khi có giao thiệp với nội viện. Vì vậy, lúc này đến thỉnh an Lão thái thái chỉ có sáu vị tiểu nương t.ử.

Thẩm thị bước lên trước một bước, nhẹ giọng hỏi: "Mẫu thân, ngài còn nhớ Tam nương không ạ?"

Lão thái thái mờ mịt ngơ ngác: "Tam nương?"

"Vâng, chính là đích nữ của con dâu. Mười chín năm trước, vì con bé sinh ra đã ốm yếu nên được đưa đến Đàm Châu dưỡng bệnh, hôm qua con bé vừa mới trở về rồi..." Nói đoạn, Thẩm thị quay đầu nhìn về phía Tô Minh Cảnh, khẽ vẫy tay gọi: "Tam nương, còn không mau qua đây bái kiến Lão thái thái?"

Tô Minh Cảnh biết nghe lời phải, thong dong bước lên phía trước.

Nha hoàn bên cạnh Lão thái thái đã tinh ý chuẩn bị sẵn một chiếc nệm êm đặt ngay trước mặt bà cụ. Tô Minh Cảnh liếc nhìn chiếc nệm một cái, chẳng hề do dự, dứt khoát quỳ gối xuống, dập đầu ba cái thật vang trước mặt Lão thái thái.

"Tam nương bái kiến Lão thái thái."

Một chuỗi động tác diễn ra cực kỳ nhanh gọn, lưu loát và mang theo một cỗ khí thế sảng khoái không sao tả xiết.

"Oa!" Lục nương không kìm được kích động, nắm c.h.ặ. t lấy tay Bát nương đứng cạnh, rỉ tai: "Bát muội muội, Tam tỷ tỷ này trông lợi hại quá đi mất, ta thích tỷ ấy rồi đấy."

Bát nương sở hữu một khuôn mặt tròn vo, dáng người mũm mĩm. Lúc này, nàng ta đang lén lút nhét một miếng bánh ngọt vào miệng. Bị Lục nương bất ngờ túm lấy tay, nàng ta đành ậm ừ "ừ ừ" cho qua chuyện, nhưng động tác nhét bánh vào mồm thì tuyệt nhiên không chậm lại dù chỉ một nhịp.

Tô Minh Cảnh ngẩng đầu nhìn thẳng Lão thái thái.

Tuy nói là nàng có chút ý kiến với cái gia đình này, nhưng Lão thái thái tuổi tác đã cao, Tô Minh Cảnh cũng chẳng hẹp hòi đến mức đi so đo tính toán với một bà cụ. Chỉ dập đầu ba cái thôi mà, chẳng nhằm nhò gì.

Thế nhưng, khi vừa ngẩng đầu lên, nàng lại bắt gặp Lão thái thái đang trân trân nhìn mình như hóa đá. Ánh mắt kinh ngạc tột độ ấy cứ như thể bà cụ vừa nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng khó tin vậy.

Ồ không, ngoài kinh ngạc ra, dường như còn xen lẫn vài phần... kính sợ?

Tô Minh Cảnh thầm lấy làm hồ nghi.

Lão thái thái rốt cuộc cũng hoàn hồn, vội vàng quay sang nhìn Ngô ma ma, lấp bắp nói: "Ngô ma ma, bà mau nhìn xem, dung mạo của Tam nha đầu này, sao ta trông lại quen mắt đến thế nhỉ?"

Ngô ma ma khẽ gật đầu, đồng tình: "Không giấu gì ngài, ban nãy nô tỳ vừa nhìn thấy Tam nương t. ử cũng đã giật mình kinh ngạc."

Cuộc đối thoại lấp lửng của đôi chủ tớ khiến những người xung quanh nghe mà cứ như lọt vào sương mù, chẳng hiểu mô tê gì.

Triệu thị không kìm nổi tò mò, lên tiếng hỏi: "Thái thái, ý ngài là Tam nương t. ử trông giống một người quen nào đó của ngài sao?"

"Giống, thực sự quá giống!" Lão thái thái vẫn chìm trong cảm giác bàng hoàng thảng thốt.

Lúc này Ngô ma ma mới lên tiếng giải thích: "Dung mạo của Tam nương t. ử quả thực cứ như đúc từ một khuôn với Tiên Lão phu nhân vậy."

Tiên Lão phu nhân?

Thẩm thị suy đoán: "... Lẽ nào là Tổ mẫu?"

Tổ mẫu của Thẩm thị, đương nhiên chính là mẹ chồng của Lão thái thái, tức là vị Vĩnh Ninh Hầu phu nhân đời trước nữa. À không, vào thời đại đó, Vĩnh Ninh Hầu vẫn còn tước vị Vĩnh Ninh Công, nên phải gọi là Quốc công phu nhân mới đúng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!