"Tam tỷ tỷ, Tam tỷ tỷ coi muội như tượng sư t. ử đá mà đập nát bét rồi..." Nàng ta nức nở gào khóc, "Muội van xin tỷ ấy thế nào tỷ ấy cũng chẳng thèm đếm xỉa đến muội, nhất quyết đập muội tan tành mây khói, huhuhu..."
Nha hoàn gác đêm: "?"
Cái gì mà sư t. ử đá, cái gì mà Tam tỷ tỷ... Chẳng lẽ Tam tỷ tỷ là đang nhắc tới Tam nương t. ử sao? Rốt cuộc thì hôm nay cô nương nhà bọn họ ở từ đường đã xảy ra chuyện quái quỷ gì vậy trời?
Đầu óc nha hoàn gác đêm mờ mịt rối như tơ vò, nhưng thấy Ngũ nương sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra ướt sũng trán, cũng chỉ đành nhẹ nhàng vuốt lưng an ủi: "Cô nương, người chỉ là gặp ác mộng thôi, ở đây làm gì có con sư t. ử đá nào đâu."
Ngũ nương ngước đôi mắt đẫm lệ nhạt nhòa lên: "Ác mộng sao?"
"Vâng ạ." Nha hoàn đáp lời, rồi đứng dậy nói: "Nô tỳ đi rót cho người ly nước, người uống ngụm nước cho nhuận họng, chắc sẽ thấy dễ chịu hơn chút đỉnh."
Phải thừa nhận một điều, uống nước quả thực có tác dụng xoa dịu cảm xúc rất tốt. Ngũ nương nhấp vài ngụm nước, tâm trạng dần dần bình ổn trở lại. Chỉ là cứ hễ nhớ tới những chuyện kinh thiên động địa xảy ra trong từ đường, nàng ta lại thấy rợn tóc gáy, tủi thân muốn khóc ré lên.
Huhuhu, Tam tỷ tỷ... Tam tỷ tỷ thật sự quá đáng sợ rồi...
* Vị "Tam tỷ tỷ đáng sợ" kia đêm nay ngược lại đ.á.n. h một giấc cực kỳ ngon lành. Có một trận ẩu đả ra trò, dẫu cho chỉ là màn đơn phương hành hung đè đầu cưỡi cổ người khác mà đ.á.n.h, nhưng được vận động gân cốt một chặp, nàng cảm thấy cơ thể cứng nhắc rệu rã của mình sảng khoái, thư thái hơn hẳn.
Sáng hôm sau tỉnh giấc, tinh thần Tô Minh Cảnh vô cùng sảng khoái, hứng chí bừng bừng ra ngay giữa sân Sơ Ảnh Quán đi trọn một bài quyền.
Bài quyền vừa đ.á.n. h xong cũng là lúc điểm tâm sáng được dọn lên. Bữa sáng nay là sủi cảo nhân thịt, từng viên nhỏ xinh vỏ mỏng nhân đầy ụ, chan thêm thứ nước dùng gà hầm được Hồng Hoa tỉ mẩn ninh nhừ. Phải nói là vị vừa ngọt thanh lại vừa đậm đà thơm lựng. Vừa tốn không ít sức lực múa quyền xong, Tô Minh Cảnh bụng đói cồn cào, đ.á.n. h bay một lúc cả một thố to sụ.
"Hôm nay cô nương có vẻ ngon miệng hơn mấy bận trước nhỉ." Hồng Hoa tủm tỉm lầm bầm.
Lục Liễu đứng cạnh phân tích hợp tình hợp lý: "Tối qua cô nương vừa tẩn nhau một trận, sáng sớm bảnh mắt ra lại vận động gân cốt múa quyền, thể lực chắc chắn tiêu hao không ít, sức ăn dĩ nhiên phải tăng lên rồi."
Đại Hoa chớp chớp mắt đề xuất ý kiến: "... Nếu vậy thì sau này, thi thoảng chúng ta có nên đi lôi người tới để cô nương nhà ta tẩn cho một trận không?"
Thế là ba nha hoàn chụm đầu xì xầm bàn tán, bắt đầu nghiêm túc đ.á.n. h giá xác suất thành công của việc dụ dỗ đám hộ viện Hầu phủ, dăm bữa nửa tháng lại mò tới Sơ Ảnh Quán làm bao cát cho cô nương nhà các nàng xả láng một trận —— Dù sao thì chuyện ăn uống ngon miệng của cô nương nhà các nàng vẫn là ưu tiên hàng đầu mà.
Đang lúc ba cái đầu bu lại một chỗ rầm rì, thì có tiểu nha hoàn từ ngoài chạy vào bẩm báo, nói là có khách tới chơi.
Người tới hóa ra lại là Lục nương t. ử và Thập Nhất nương t. ử của nhị phòng.
Tô Minh Cảnh có hơi kinh ngạc.
Nói trắng ra thì, dù đã lết xác về Hầu phủ được hơn nửa tháng trời, nhưng mối quan hệ giữa nàng với những người khác trong phủ thực sự chẳng lấy gì làm thân thiết, lại càng không có ai đủ sâu đậm để gọi là thâm giao. Riêng đối với hai vị tiểu nương t. ử của nhị phòng này, cũng chỉ mới lướt qua nhau vài bận, lời qua tiếng lại đếm trên đầu ngón tay.
Thế nên, ngọn gió nào đã thổi hai người họ đột ngột chạy tới tìm mình thế này?
Tô Minh Cảnh vừa suy tính trong đầu, vừa hất hàm phân phó tỳ nữ: "Thỉnh Lục nương t. ử và Thập Nhất nương t. ử vào đi."
Nhớ lại cái dáng vẻ Thập Nhất nương dán mắt thèm thuồng vào ly trà sữa trên tay mình hôm ở viện Tự Tại, Tô Minh Cảnh lại tiện miệng gọi Hồng Hoa tới, dặn ẻm nấu một nồi trà sữa bưng lên. Lời vừa dứt, Lục nương đã dắt tay Thập Nhất nương bước qua ngưỡng cửa.
Vừa thấy mặt Tô Minh Cảnh, hai mắt cả hai liền sáng rực lên, đồng thanh cất tiếng gọi ngọt xớt: "Tam tỷ tỷ!"
Giọng điệu nghe cực kỳ thân mật, gần gũi.
—— Nhị phòng con cái đông đúc, trong đám tỷ muội, chỉ có Lục nương và Thập Nhất nương là đồng mẫu sở sinh (cùng một mẹ đẻ ra). Còn Bát nương t. ử và Cửu nương t. ử đều do thiếp thất của nhị phòng sinh ra.
Tô Minh Cảnh vẫy tay gọi hai người lại gần. Thập Nhất nương vừa chạy tới đã lập tức uốn éo luồn lách leo tót lên nhuyễn tháp, cực kỳ tự giác rúc thẳng vào lòng Tô Minh Cảnh, ngoan ngoãn ngồi gọn lỏn yên vị trong đó.
Tô Minh Cảnh: "?"
"Tam tỷ tỷ, mấy ngày không gặp, Thập Nhất nương nhớ tỷ muốn c.h.ế. t luôn. Thật sự là ngày nhớ đêm mong đó." Thập Nhất nương vùi đầu vào n.g.ự. c Tô Minh Cảnh cọ cọ, giọng trẻ con nũng nịu ngọt như mía lùi, "Tỷ có nhớ Thập Nhất nương không dạ?"
Tô Minh Cảnh thành thật đáp chẳng chút vòng vèo: "... Không hề nhé."
Nghe câu trả lời phũ phàng, Thập Nhất nương bĩu môi phồng má, hai tay ôm khoanh trước n.g.ự. c hờn dỗi: "Thập Nhất nương nhớ Tam tỷ tỷ muốn bệnh luôn, sao Tam tỷ tỷ lại chẳng nhớ Thập Nhất nương chút xíu nào dợ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!