Chương 216: (Vô Đề)

Thái t. ử lấy làm khó hiểu vì sao nàng lại chắc chắn đến vậy, nhưng Tô Minh Cảnh rõ ràng không có ý định giải đáp thắc mắc cho chàng, nàng ung dung nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

Thái t.ử: Thôi được rồi, bản thân chàng cũng chẳng tò mò đến mức đó.....

Đêm đó, Thái t. ử ngủ lại trong phòng của Tô Minh Cảnh. Khi tin tức này truyền đến Đăng Tiên Lâu, Minh Chiêu Đế suýt chút nữa lại tức điên lên.

Ông sai Khánh Vinh: "Đi gọi Chu Bát tới đây."

Thấy sắc mặt hoàng đế vô cùng khó coi, Khánh Vinh không dám chậm trễ, vội vàng vâng dạ rồi tất tả chạy ra ngoài gọi vị Chu đại nhân kia vào.

Nói ra thì, ông và vị Chu đại nhân này cũng chẳng lấy gì làm thân thiết. Có lẽ vì trên mặt Chu đại nhân có một vết sẹo khiến diện mạo hắn trông cực kỳ hung dữ, thế nên hiếm ai muốn qua lại gần gũi, thành ra hắn lúc nào cũng lủi thủi một mình một bóng trong cung.

Khánh Vinh lại thấy, vị Chu đại nhân này kể ra cũng là trong cái rủi có cái may. Chính vì dáng vẻ không giao du với bất kỳ ai ấy mà Hoàng thượng lại càng thêm phần tín nhiệm hắn.

Minh Chiêu Đế căm hận tình trạng cơ thể yếu ớt hiện tại của mình. Ngoại trừ ba vị Các lão và những bề tôi thân tín, đến cả Đoan Vương xin yết kiến ông cũng thẳng thừng cự tuyệt, vậy mà giờ phút này ông lại đặc biệt triệu gọi Chu đại nhân.

Trong thâm tâm, Khánh Vinh bất giác nâng cao vị thế của Chu đại nhân lên vài bậc.

Chu Bát đang làm nhiệm vụ hộ vệ quanh Đăng Tiên Lâu. Rất nhanh sau đó, hắn đã sải những bước dài từ ngoài tiến vào. Vừa bước qua cửa, hắn liền quỳ một gối hành lễ với Minh Chiêu Đế: "Thần tham kiến Hoàng thượng!"

"Ái khanh," Đôi mắt già nua đục ngầu của Minh Chiêu Đế nhìn chằm chằm vào hắn, cất giọng: "Trẫm có một việc cần ngươi đi làm..."

Chu Bát cúi thấp đầu: "Xin tuân theo mọi phân phó của Hoàng thượng!"

...

Chuyện Minh Chiêu Đế triệu kiến mấy vị đại thần vào cung bàn bạc vừa truyền ra ngoài, những quan viên vốn đang rối rít đồn đoán lung tung cuối cùng cũng chịu im hơi lặng tiếng.

—— Mấy vị đại thần được gọi vào cung ấy đều là tâm phúc của Hoàng thượng. Nếu Hoàng thượng thực sự xảy ra mệnh hệ gì, làm sao họ có thể cư xử bình thản như không có chuyện gì xảy ra được?

Cho nên, việc Hoàng thượng giao cho Thái t. ử đại lý triều chính, thực chất chẳng có uẩn khúc gì khác bên trong sao?

Khoảng thời gian tiếp theo, từ trên xuống dưới chốn triều đình đều khá êm ả, chỉ có người của Hộ bộ là sứt đầu mẻ trán. Năm nay thời tiết khắc nghiệt, lạnh giá hơn hẳn mọi năm. Những trận tuyết lớn kéo dài liên tiếp khiến vùng phía Bắc lâm vào t.h.ả. m họa tuyết rơi dày đặc, triều đình buộc phải xuất tiền cứu trợ nạn dân.

Khổ nỗi quốc khố hiện tại đã trống rỗng. Hai năm nay khí hậu giá buốt, năm nào cũng có nơi báo cáo thiên tai tuyết lở, trong khi đó Hoàng thượng lại chìm đắm trong việc tu tiên luyện đan, vung những khoản tiền khổng lồ vào đan d.ư.ợ.c...

Nếu không nhờ Thái t. ử phi năm nào cũng tự bỏ tiền túi sai người đi cứu tế, lại còn đều đặn lấp đầy ngân lượng vào quốc khố, thì vị tân Hộ bộ Thượng thư có lẽ đã chán nản đến mức muốn từ quan mất rồi.

Vậy nên, trong số lục bộ trên triều, Hộ bộ được xem là nơi yêu quý Thái t. ử phi Tô Minh Cảnh nhất, chỉ xếp sau Công bộ mà thôi —— Thái t. ử phi gì chứ, đây rõ ràng là vị Thần Tài cứu mạng của bọn họ mà.

Giữa khung cảnh tưởng chừng như êm đềm bình lặng ấy, ở những góc khuất không ai nhìn thấy, những dòng chảy ngầm vẫn đang cuồn cuộn dâng trào.

Cho đến một đêm khuya vắng lặng cách đó một tháng, cổng cung bỗng bị người ta lặng lẽ mở tung. Đứng bên ngoài cổng là những hàng binh lính mặc giáp sắt lạnh lẽo, di chuyển không một tiếng động.

Dưới ánh trăng vằng vặc hắt xuống lớp tuyết trắng xóa lạnh lẽo, người đứng ở vị trí dẫn đầu rõ ràng mang khuôn mặt của Đoan Vương.

"Vương gia!" Kẻ mở cổng chắp tay hành lễ với Đoan Vương, sau đó lại đưa mắt nhìn người đứng bên cạnh hắn: "Trưởng công chúa!"

Người này chính là cháu trai của Trưởng công chúa, tên gọi Trì Dịch.

Với tư cách là thủ lĩnh Cấm quân, hôm nay hắn đã cùng phe với Đoan Vương phối hợp trong ngoài, chờ đến nửa đêm mở toang cổng cung, để mặc cho đám người Đoan Vương tràn vào.

Giờ phút này, tâm trạng Đoan Vương có chút thấp thỏm lo âu, nhưng đồng thời cũng pha lẫn sự hưng phấn tột độ không cách nào che giấu nổi.

"Trì đại nhân không cần đa lễ."

Đêm nay là một đêm trăng sáng vằng vặc.

Tuyết đọng trắng tinh khôi, ánh trăng bàng bạc rọi xuống nền tuyết, phản chiếu những tia sáng ch. ói lóa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!