Cho dù không phải là tốt nhất, thì là người tôn quý nhất cũng được.
"Cơ mà, bà lại dám cả gan trù ẻo ta sao?" Sắc mặt Tô Minh Cảnh chuyển sang giận dữ, ra lệnh: "Đại Hoa, quăng bọn họ ra ngoài cho ta. Tiện thể dặn dò người gác cổng ngách, sau này đừng có thả cái loại thân thích nghèo hèn vớ vẩn này vào nữa, bẩn hết cả mắt ta."
Nước cờ này của Tô Minh Cảnh hoàn toàn đi chệch khỏi thói thường khiến Liễu cô mẫu trợn mắt há mồm. Bà ta bắt đầu gào thét lu loa, ồn ào nhức cả tai. May thay, hai mẹ con bọn họ rất nhanh đã bị nhóm Đại Hoa xách cổ quăng ra ngoài, phòng khách phút chốc lại khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có.
Hạnh Phương trơ mắt đứng nhìn hai mẹ con Liễu cô mẫu bị xách lơ lửng, ban đầu là kinh ngạc cảm thán trước sức lực trâu bò của Đại Hoa, sau đó như sực nhớ ra điều gì, vội vàng lon ton chạy trở vào sảnh.
"Phu nhân, phu nhân, xảy ra chuyện gì thế ạ?" Nàng ta vừa chạy vừa hốt hoảng kêu lên: "Nô tỳ thấy cô nãi nãi và biểu cô nương bị Đại Hoa xách cổ lôi ra ngoài rồi."
Liễu thị lúc này đang nhíu mày, nghe nàng ta hỏi vậy liền quay đầu lại, bình thản đáp: "Ngươi đừng cuống lên thế, chẳng có chuyện gì đâu, chỉ là cô mẫu và biểu muội bỗng nhiên có việc gấp nên vội vã ra về thôi."
Hạnh Phương: "?"
Mặc kệ vẻ mặt ngơ ngác của Hạnh Phương, Liễu thị quay sang nhìn Tô Minh Cảnh với vẻ đầy lo âu: "Tam nương, ban nãy sao con lại cản thẩm? Cô mẫu của thẩm tuy tính tình khó ưa, nhưng câu bà ấy vừa nói quả thực không sai. Con hãy còn trẻ, vẫn chưa xem mắt chọn chồng, ngộ nhỡ cái tiếng bất kính với bề trên bị truyền ra ngoài..."
Liễu thị càng nghĩ càng thấy hối hận: "Lúc nãy thẩm không nên để con ấn ngồi yên như thế mà chẳng làm gì, đáng lẽ thẩm phải là người cản con lại mới đúng!"
Tô Minh Cảnh lại bày ra vẻ mặt dửng dưng như không, nàng ngó nghiêng xung quanh rồi nói: "Tam thẩm, chúng ta vào phòng thẩm nói chuyện đi, ngồi ngoài này trông lạnh lẽo quá."
Liễu thị: "... Được."
Hai người chuyển bước đi vào nội viện, an tọa trên chiếc nhuyễn tháp đặt bên ngoài nội thất. Vừa ngồi xuống, Liễu thị liền sai Hạnh Phương dâng trà, sau đó lại kéo câu chuyện quay về rắc rối ban nãy.
"Cũng tại thẩm nên con mới đắc tội với cô mẫu ta. Lát nữa thẩm sẽ viết cho bà ấy một bức thư, khuyên can bà ấy ngàn vạn lần đừng bêu rếu chuyện này ra ngoài..." Liễu thị c.ắ. n rứt nói.
Tô Minh Cảnh lại xua tay gạt đi: "Không cần đâu ạ, bà ta có đem chuyện này rêu rao khắp nơi cũng chẳng sao cả, dù gì bà ta cũng đâu có nói sai."
Liễu thị bất lực nhìn nàng, thở dài: "Cái con bé này, con không hiểu thanh danh đối với một tiểu nương t. ử quan trọng đến nhường nào đâu. Nếu thanh danh bị hủy hoại, sau này con biết tìm nhà chồng thế nào đây?"
"Thực ra, con đã nhắm được một đấng lang quân như ý để kết thân rồi..." Tô Minh Cảnh tủm tỉm cười, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc đến mức trố ra của Liễu thị, nàng thong thả tiếp lời: "Thế nên con mới muốn nhân cơ hội này nghe ngóng từ Tam thẩm xem sở thích của ngài ấy là gì."
Liễu thị vừa mừng rỡ lại vừa lo âu: "Con có lang quân trong mộng rồi ư? Là nhi lang của phủ nào thế? Con bảo muốn hỏi thăm thẩm về sở thích của cậu ta... Lẽ nào là người quen của thẩm à?"
Lang quân trong mộng ư?
Ừm, thích cái thân phận của ngài ấy... chắc cũng được tính là thích nhỉ?
Tô Minh Cảnh thầm nghĩ trong bụng, ngoài miệng lại đáp: "Tam thẩm quả thực có biết ngài ấy. Nói chính xác hơn thì là phụ thân của Tam thẩm có quen biết ngài ấy."
Liễu thị ngẩn người: "Phụ thân thẩm có quen biết cậu ta? Lẽ nào là vị môn sinh nào đó từng được phụ thân thẩm chỉ dạy sao?"
"Là Thái t. ử ạ!" Tô Minh Cảnh chớp mắt nhìn bà, trực tiếp thả một quả b.o. m nổ chậm văng vẳng bên tai Liễu thị: "Đấng lang quân mà con nhắm trúng, chính là Thái t. ử đương triều. Tam thẩm nói xem, đây chẳng phải là một mối phu quân tuyệt vời hay sao?"
Liễu thị trợn trừng hai mắt, kinh hãi tột độ.
"Xoảng!"
Tiếng đồ gốm sứ vỡ vụn loảng xoảng trên mặt đất lập tức kéo Liễu thị bừng tỉnh khỏi cơn chấn động.
Bà quay ngoắt đầu lại, liền thấy tiểu nha hoàn dâng trà đang sợ hãi quỳ rạp dưới đất. Dưới chân con bé là khay trà và chén sứ vỡ tan tành, nước trà b.ắ. n tung tóe, những cánh trà nở bung bết dính thành từng vệt trên nền nhà.
"Phu nhân..." Sắc mặt tiểu nha hoàn trắng bệch vì hoảng loạn.
Hạnh Phương nhíu mày quát lớn: "Còn đứng đực ra đó làm gì? Chưa mau dọn dẹp cho sạch sẽ rồi lui xuống đi?"
Nói đoạn, nàng ta cũng vội vàng ngồi xụp xuống, xắn tay giúp tiểu nha hoàn nọ dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn độn trên mặt đất với động tác cực kỳ nhanh nhẹn, sau đó đuổi con bé ra ngoài.
"Phu nhân, người cứ trò chuyện với Tam nương t.ử, nô tỳ sẽ ra ngoài canh cửa." Hạnh Phương nói xong liền dồn hết đám nha hoàn hầu hạ trong phòng ra ngoài, tự mình đứng canh gác nghiêm ngặt ngay trước cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!