Chương 20: (Vô Đề)

Giọng nói già nua nghe cứng nhắc và ch. ói tai rành rọt vang lên. Nói xong một tràng, bà ta thở hắt ra một hơi, rồi lại đổi giọng ôn tồn khuyên nhủ: "Tứ nương là biểu muội của con chứ có phải người ngoài đâu. Cho dù nó gả cho trượng phu của con, thì đối với con cũng là một vinh cùng vinh, một nhục cùng nhục, tuyệt đối không tổn hại đến lợi ích của con dù chỉ một mảy may."

"Quan trọng nhất là, Tứ nương biết đẻ con trai. Hồi gả cho Chu Lục lang, trong vòng tám năm nó sòn sòn sinh được tới bốn đứa con trai cơ mà. Nếu gả cho Tam lão gia, nhất định nó sẽ mau ch. óng khai chi tán diệp cho nhà chồng."

"Để Tam lão gia nạp Tứ nương làm thiếp, dẫu sao cũng tốt hơn ngàn vạn lần so với việc để ngài ấy nạp nữ nhân khác chứ? Mấy đứa con gái ngoài kia làm gì có đứa nào chịu nhường nhịn, an phận không tranh giành như Tứ nương. Đến lúc đó, cái vị trí Tam phu nhân Hầu phủ của con ngồi có vững hay không còn khó nói lắm..."

Tô Minh Cảnh nghe bên ngoài xướng họa mà suýt nữa phì cười thành tiếng. Không buồn nghe thêm nữa, nàng dứt khoát vén rèm sải bước đi thẳng vào trong, miệng lanh lảnh gọi: "Tam thẩm, con sang tìm người chơi đây."

Vào đến nơi, lướt mắt nhìn thấy mấy người lạ hoắc đang chễm chệ trong sảnh, nàng liền bày ra vẻ mặt kinh ngạc tột độ: "Ái chà, hóa ra Tam thẩm đang bận tiếp khách thật ạ? Ban nãy nghe Hạnh Phương bẩm báo, con còn tưởng ẻm dám cả gan gạt con cơ đấy."

Hạnh Phương khép nép bước theo sát phía sau, phối hợp cực kỳ ăn ý, ngập ngừng thưa: "Phu nhân, nô tỳ đã ra sức cản Tam nương t. ử rồi, đã bẩm báo là người đang tiếp khách, nhưng Tam nương t. ử một mực không tin, nhất quyết xông vào cho bằng được."

Liễu thị nãy giờ ngồi ở vị trí chủ tọa với khuôn mặt lạnh tanh, không cảm xúc. Nhưng vừa thấy Tô Minh Cảnh xông vào, hai mắt bà chợt lóe lên tia sáng rực rỡ.

"Em lui xuống trước đi." Bà phẩy tay cho Hạnh Phương lui ra, rồi bước nhanh tới trước mặt Tô Minh Cảnh, cười niềm nở: "Sao Tam nương lại qua đây?"

Tô Minh Cảnh tươi cười đáp: "Thì từ ngày về phủ đến giờ, con cứ mải quay cuồng thích nghi với cuộc sống trên kinh thành, mãi chẳng bứt ra được để qua thỉnh an Tam thẩm. Hôm nay trộm được chút thời gian rảnh rỗi, liền chạy tót sang đây tìm Tam thẩm hầu chuyện."

"Hạnh Phương bảo người đang tiếp khách, con còn bán tín bán nghi, không ngờ là thật." Ánh mắt Tô Minh Cảnh cố tình lướt qua hai gương mặt xa lạ trong sảnh, tò mò hỏi Liễu thị: "Tam thẩm, không biết hai vị này là...?"

Liễu thị đưa mắt nhìn sang, nụ cười trên môi lập tức phai nhạt đi vài phần, nhàn nhạt giới thiệu: "Đây là cô mẫu và biểu muội của thẩm. Họ Tần, con cứ gọi một tiếng Tần di là được."

Tô Minh Cảnh gật gù ra vẻ đã hiểu thấu: "À, ra là cô mẫu và biểu muội của Tam thẩm... Có điều, sao biểu muội của thẩm lại vận nguyên cây đồ trắng toát thế này? Chẳng lẽ trong nhà có tang, nên cố ý lặn lội đến Hầu phủ tìm Tam thẩm về chịu tang ạ?"

Chịu... chịu tang?

Nghe thấy hai chữ này, Liễu thị suýt nữa thì sặc nước bọt của chính mình.

Liễu thị phải bấm bụng mím c.h.ặ. t môi mới ngăn được mình không bật cười thành tiếng.

Bà liếc mắt nhìn cô mẫu và biểu muội của mình, quả nhiên thấy sắc mặt hai người họ đã đen như đ.í. t nồi. Riêng Tần thị thì mặt mày đỏ lựng, bộ dạng như thể vừa xấu hổ vừa tức giận đến uất nghẹn.

Liễu thị hắng giọng giả vờ khụ một tiếng, giải vây: "Tam nương, con hiểu lầm rồi. Cô mẫu và biểu muội đến đây là cố ý muốn thăm hỏi thẩm thôi. Còn việc biểu muội mặc áo trắng... à thì, đó chỉ là sở thích ăn mặc cá nhân của ẻm."

"Sở thích ăn mặc ạ?" Tô Minh Cảnh nhíu mày đ.á.n. h giá Tần thị một lượt từ đầu đến chân, chép miệng: "Sở thích này đúng là kỳ dị hiếm thấy thật."

Tần thị: "..." Mặc dù Tô Minh Cảnh buông lời rất nhẹ nhàng, nhưng Tần thị cứ có cảm giác ánh mắt con ranh này nhìn mình như thể đang l*t s*ch đồ mà c.h.ử. i thẳng vào mặt vậy, c.h.ử. i cực kỳ cay nghiệt.

Đúng lúc này, một giọng nói trầm đục từ ghế trên vọng xuống. Là cô mẫu của Liễu thị. Bà già ném cho Tô Minh Cảnh cái nhìn bằng đôi mắt đục ngầu, giọng điệu kẻ cả: "Tam nương t. ử của Hầu phủ đúng là miệng lưỡi sắc bén, khua môi múa mép. Nhưng mà đã phận nữ nhi, dẫu sao vẫn nên lấy hiền lương thục đức, dịu dàng ngoan ngoãn làm gốc, thế mới là chính đạo."

"Chính đạo?" Tô Minh Cảnh nhếch mép nhấm nháp hai từ này, vặn lại: "Ý bà là, biểu muội của Tam thẩm, cũng tức là vị đại nương (bác gái/bà thím) này đây, chính là hiện thân của cái sự hiền lương thục đức, dịu dàng ngoan ngoãn mà bà vừa nói?"

"... Đại... đại nương?!" Tần thị

- kẻ vừa bị Tô Minh Cảnh réo tên là "đại nương"

- trừng trừng đôi mắt không thể tin nổi nhìn nàng, run rẩy chỉ tay vào mặt mình: "Mày... mày gọi ta là đại nương?"

"Không gọi thế thì gọi bằng gì?" Tô Minh Cảnh đáp lại bằng giọng điệu hiển nhiên, "Ta đang độ thanh xuân phơi phới, còn bà, cũng cỡ bán lão từ nương (đàn bà luống tuổi) rồi, ta gọi một tiếng đại nương chẳng phải là vừa in, quá hợp tình hợp lý hay sao?"

Tần thị một tay ôm n.g.ự.c, một tay v**t v* khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng láng mịn của mình, hoảng hốt lẩm bẩm: "Chẳng nhẽ ta đã già đến mức này rồi sao?"

Thấy phản ứng dở khóc dở cười của Tần thị, Liễu thị không nhịn được phải liếc khéo Tô Minh Cảnh một cái, trong đáy mắt không giấu nổi ý cười.

Tiếng "đại nương" này của Tô Minh Cảnh, rõ ràng là đang mở to mắt nói hươu nói vượn.

Tần thị tuy ăn vận theo kiểu phụ nữ đã có chồng, nhưng dung mạo giữ gìn cực kỳ tốt, thoạt nhìn vẫn rất trẻ trung. Đã thế, ả lại sở hữu gương mặt ngây thơ nhút nhát như một con thỏ con, khiến đàn ông nhìn là thấy thương tiếc. Cả con người ả vừa toát lên vẻ thanh thuần của thiếu nữ, lại vừa pha lẫn nét phong tình quyến rũ của đàn bà trưởng thành. Dù có nhìn ngang ngó dọc cỡ nào, ả cũng chẳng dính dáng gì tới cái danh xưng "đại nương" thô kệch kia cả.

"Lão thái thái, bà vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta đâu đấy." Tô Minh Cảnh thong dong bước lên, tự nhiên chễm chệ ngồi xuống chiếc ghế trống ngay phía dưới Liễu cô mẫu, hỏi dồn: "Vị đại nương này, lẽ nào chính là mẫu phụ nữ hiền lương thục đức, dịu dàng săn sóc như bà mồm mép ca tụng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!