Chương 12: (Vô Đề)

"Oa, Tam tỷ tỷ, trà sữa ngon quá đi mất!" Thập Nhất nương phấn khích đến mức hai chân ngắn cứ đung đưa liên hồi.

Tô Minh Cảnh cười đáp: "Thấy chưa, ta đã bảo trà sữa ngon lắm mà."

Thập Nhất nương trịnh trọng gật đầu: "Ngon ạ!"

Trong khi căn phòng bên trong vang lên những lời hỏi thăm ân cần của mọi người dành cho Lão Hầu gia, thì ở bên ngoài, một lớn một nhỏ cứ thế ngồi vây quanh bàn, mỗi người bưng một cái chén (riêng chén của Tô Minh Cảnh thì phải dùng từ "hải bát" mới lột tả hết độ lớn), gương mặt ai nấy đều hiện lên vẻ "thời gian tĩnh lặng, năm tháng bình yên".

Đúng là trộm được nửa ngày thảnh thơi giữa chốn hồng trần... Tô Minh Cảnh và Thập Nhất nương cũng chính thức thiết lập một tình bạn "trà sữa" thâm giao kể từ ngày hôm nay.....

Trong phòng ngủ, chẳng được bao lâu Lão Hầu gia đã bắt đầu mất kiên nhẫn mà đuổi người. Những người thuộc ba phòng lúc này mới lục tục rời đi, ai về nhà nấy.

Nhờ phúc của Lão Hầu gia mà Trường Ninh Hầu, Hầu phủ Nhị gia cùng Tam gia đều có mặt đông đủ. Tô Minh Cảnh cũng nhân cơ hội này mà nhận diện hết những nhân vật chủ chốt trong phủ.

Trời đã sập tối, trên hành lang treo những chiếc đèn l.ồ. ng sáng rực. Lúc này, các vị chủ t. ử của ba phòng đang đứng dưới hiên viện Tự Tại nói chuyện. Tô Minh Cảnh đứng cách đó vài bước chân, thấy Thẩm thị bất chợt quay đầu, ánh mắt tìm kiếm xung quanh một hồi rồi dừng lại trên người nàng.

Thẩm thị vẫy tay ra hiệu cho nàng lại gần.

Tô Minh Cảnh nhướng mày cười, sải bước đi tới. Khi đứng trước mặt mọi người, bị bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào, tư thái của nàng vẫn ung dung tự tại, thần sắc thản nhiên, chẳng hề thấy nửa điểm lúng túng hay khép nép thường thấy ở một vãn bối.

Thẩm thị kéo tay nàng, nhìn về phía người đàn ông cao lớn bên cạnh, cười nói: "Hầu gia, Tam nương vừa mới về, chắc người vẫn chưa gặp con bé nhỉ?"

Tô Minh Cảnh đưa mắt nhìn người đó — chính là thân phụ của mình ở kiếp này.

"Tam nương?" Trường Ninh Hầu lại cau mày, dùng ánh mắt cực kỳ soi mói nhìn Tô Minh Cảnh, trầm giọng hỏi: "Hôm qua ta đã ra lệnh cấm túc con, sao con lại xuất hiện ở đây?"

Mọi người sững lại, theo bản năng đều nhìn về phía Tô Minh Cảnh.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa cha con Trường Ninh Hầu và Tô Minh Cảnh không hề có chút tình cảm ấm áp hay xúc động nào, mà chỉ có một lời chất vấn lạnh lùng.

Ngũ nương đứng cách đó không xa, chứng kiến cảnh này, khóe môi không nhịn được nở một nụ cười nhàn nhạt đầy vẻ đắc ý và ưu việt. Tuy nhiên, nụ cười ấy nhanh ch. óng bị nàng ta đè nén xuống, thay vào đó là bộ dạng lo lắng giả tạo.

Lục nương đứng gần Ngũ nương, nhìn Tô Minh Cảnh với vẻ mặt lo lắng thực sự. Dù chưa tiếp xúc nhiều nhưng nàng rất thích vị Tam tỷ tỷ có khí chất khác biệt hẳn so với các chị em khác này, nàng không muốn thấy tỷ ấy bị quở trách.

Ngay khoảnh khắc đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tô Minh Cảnh, chờ đợi xem nàng sẽ phản ứng ra sao.

Phản ứng thế nào ư?

Tô Minh Cảnh chợt bật cười thành tiếng.

"Vấn đề này ấy mà, thực ra đơn giản lắm." Nàng nhìn thẳng vào mắt Trường Ninh Hầu, không hề né tránh, giọng điệu bình thản: "Chân mọc trên người con, con muốn đi đâu là quyền của con, chẳng ai cản được cả."

Không khí xung quanh bỗng chốc đông cứng lại.

"Ha!" Nhị lão gia đột nhiên bật cười, tiếng cười phá tan bầu không khí c.h.ế. t ch. óc xung quanh. Ông quay sang bảo Trường Ninh Hầu: "Đại ca, tính cách của Tam điệt nữ này thật đúng là khác biệt so với những tiểu nương t. ử thông thường, thú vị đấy chứ."

Sắc mặt Trường Ninh Hầu sa sầm, ông lạnh lùng nhìn đứa con gái xa lạ trước mặt. Đứa con gái mười chín năm chưa từng gặp mặt, ông vốn chẳng có chút tình cảm nào, thứ duy nhất hiện diện lúc này chính là cơn thịnh nộ vì mệnh lệnh bị chống đối.

"Ý con là, lời nói của ta không quản được con?" Ông gằn giọng chất vấn.

Tô Minh Cảnh đầy ẩn ý: "Chuyện này thì..."

Thẩm thị thấy nàng từ tốn giơ tay lên, ngón tay đã chạm vào chuỗi hạt trên cổ...

"Là tôi!" Thẩm thị vội vàng ấn tay Tô Minh Cảnh xuống, rồi nhìn Trường Ninh Hầu, hơi ngượng ngùng nói: "Hầu gia, là tôi bảo Tam nương ra ngoài đấy. Tôi nghĩ con bé vừa từ Đàm Châu về hôm qua, vẫn chưa bái kiến tổ phụ tổ mẫu, cũng chưa gặp qua Nhị thúc Tam thúc..."

Tô Minh Cảnh nhìn bà cười như không cười, đoạn buông tay xuống — thôi được rồi, "vũ khí hạng nặng" ngọc bội kia đành để lần sau lấy ra dùng vậy. Haiz, thật đáng tiếc.

Trường Ninh Hầu hoàn toàn không biết nếu không có Thẩm thị ngăn cản, mình vừa rồi suýt nữa đã gặp phải chuyện gì. Ông bực dọc nói với Thẩm thị: "Chuyện này bà nên thương lượng với ta trước mới phải."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!