Chương 10: Kim Bài Miễn Tử Của Tổ Phụ

"Thế nên, Hoàng thượng có ban thưởng cho ngài thứ đồ tốt nào không ạ? Tỷ như, thấy vật này như thấy đích thân bệ hạ, hay tỷ như, cầm vật này trong tay, trên có thể c.h.é. m gian tặc, dưới có thể trảm nghịch thần..." Nàng hưng phấn hỏi dồn.

Lão Hầu gia dùng ánh mắt khó tin nhìn nàng trừng trừng, bật thốt: "Có thứ đồ tốt như vậy, tại sao ta lại phải cho con?"

Tô Minh Cảnh sờ sờ mặt mình, đắc ý vênh váo đáp: "Có lẽ là bởi vì, vừa rồi ngài đã há mồm gọi con là..."

Nương...

"Không có!" Lão Hầu gia lớn tiếng ngắt lời Tô Minh Cảnh, "Làm gì có mấy thứ hoang đường như thế."

Tô Minh Cảnh híp mắt: "Thật sự không có sao? Nếu như ngài rõ ràng có bảo bối như vậy mà lại không nỡ cho con, vậy thì đứa cháu gái này không dám đảm bảo ngày mai trên dưới toàn kinh thành sẽ râm ran bàn tán cái tin tức giật gân gì đâu nhé."

"Đồ đại nghịch bất đạo!" Lão Hầu gia phẫn nộ mắng.

Tô Minh Cảnh chỉ mỉm cười hiền hòa.

Lão Hầu gia hít sâu một hơi, bực dọc nói: "Tuy không có cái bảo bối gì mà trên c.h.é. m gian thần như con nói, nhưng quả thực có một tấm ngọc bài do Hoàng thượng ban thưởng cho ta..."

Tô Minh Cảnh hai mắt sáng rực: "Ở đâu ạ?"

Lão Hầu gia vươn tay ra: "Đỡ ta vào phòng ngủ. Thứ đồ trân quý cỡ đó, ta chắc chắn không mang theo tùy tiện bên người đâu."

Tô Minh Cảnh lắc đầu phản đối: "Không đúng, đồ tốt như vậy đương nhiên phải mang theo sát bên người mới phát huy được tác dụng lớn nhất của nó chứ."

Lão Hầu gia lười đôi co với nàng.

Đến chính ốc, Lão Hầu gia bảo Tô Minh Cảnh đứng ngoài chờ, tự mình đi vào phòng ngủ lấy đồ. Chẳng mấy chốc, liền thấy ông cụ cầm theo một miếng ngọc bội chạm trổ hình rồng màu trắng, chất ngọc trong veo, cực kỳ thủy nhuận bóng bẩy bước ra. Bên trên miếng ngọc còn kết một sợi dây tua rua màu đen tinh xảo.

Miếng ngọc bội kia chỉ nhìn thoáng qua đã biết là cực phẩm, mịn màng bóng bẩy, vừa chạm tay vào đã thấy mát lạnh thấu gan bàn tay.

"Khối ngọc này là noãn ngọc thượng hạng đấy, mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát, là một món đồ quý giá đích thực." Lão Hầu gia vô cùng đắc ý khoe khoang, đồng thời còn hưng phấn kể cho Tô Minh Cảnh nghe câu chuyện thú vị đằng sau khối ngọc này —— Rằng món đồ này, năm xưa sau khi Hoàng thượng lỡ tay ban thưởng cho ông xong thì liền hối hận đứt ruột, ngặt nỗi ngại sĩ diện nên không tiện mở miệng đòi lại.

Tô Minh Cảnh giật lấy, lật qua lật lại ngắm nghía. Lão Hầu gia sợ hết hồn, theo bản năng đưa hai tay khúm núm đỡ bên dưới tay nàng, hoảng hốt kêu thất thanh: "Tổ tông của ta ơi, con nhẹ tay chút đi! Cái thứ này mà lỡ rơi vỡ một góc thôi, con có đền mấy cái mạng cũng không đủ đâu."

Tô Minh Cảnh tò mò hỏi: "Cầm thứ này trong tay, có phải ai thấy cũng phải quỳ rạp xuống trước mặt con không?"

Lão Hầu gia gật đầu: "Cũng cỡ cỡ đó."

"Thế Vĩnh Ninh Hầu thì sao?"

"Nó đương nhiên cũng phải quỳ."

"Vậy còn mấy vị huyện chúa, công chúa ở kinh thành thì sao?"

"... Rốt cuộc con muốn làm cái trò gì hả?" Lão Hầu gia trừng mắt nhìn Tô Minh Cảnh như nhìn quái vật: "Chọc ghẹo lão t. ử của con còn chưa đủ, giờ còn muốn đi chọc tới cả huyện chúa với công chúa kinh thành nữa cơ à?"

Lão Hầu gia bỗng dưng cảm thấy bất an, hay nói đúng hơn là có dự cảm kinh hồn bạt vía. Ông cụ vươn tay định giật lại miếng ngọc bội, miệng lẩm bẩm: "Ta thấy thứ này giao vào tay con có vẻ hơi nguy hiểm, thôi con trả lại cho ta đi."

Tô Minh Cảnh xoay tay một cái, nhanh như chớp nhét tọt món đồ vào trong n.g.ự. c áo, ngang nhiên đáp: "Đã đưa cho con rồi thì chính là đồ của con."

Nàng cười híp mắt, xoa dịu: "Tổ phụ ngài cứ yên tâm đi, con người con thực ra rất dễ chung đụng. Chỉ cần người ta không chọc ghẹo con, con đương nhiên sẽ không rảnh rỗi đi sinh sự với họ đâu."

"Vậy lỡ có người chọc tức con thì sao?" Lão Hầu gia vặn hỏi.

Tô Minh Cảnh: "Cái này á... Thế thì phải xem mối quan hệ giữa tổ phụ và Hoàng thượng có đủ cứng hay không, và tấm ngọc bài này rốt cuộc có tác dụng thực sự hay không thôi."

Lão Hầu gia nghe mà tim đập chân run.

Tô Minh Cảnh đứng phắt dậy, nói: "Tổ phụ, vậy lần sau con lại tới thăm ngài nhé. Ngài cứ yên tâm, chuyện ngày hôm nay, con nửa chữ cũng sẽ không bép xép ra ngoài đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!