Vào lúc giữa trưa, tại Thanh Ngô viện của Trường Ninh Hầu phủ.
Từ ma ma, người hầu cận của Hầu phu nhân Thẩm thị, bước nhanh từ ngoài vào, hàng chân mày khẽ nhíu lại như đang có chuyện gấp. Vừa bước qua bậc cửa vào nội thất, bà đã vội vã cất tiếng gọi: "Phu nhân!"
Trong phòng, Thẩm thị đang ngả người trên giường mỹ nhân, khóe môi vương nét cười. Dưới chân bà ta, Ngũ nương t. ử của Hầu phủ
- thiếu nữ trạc tuổi đôi mươi
- đang ngồi trên chiếc ghế đẩu, nhẹ nhàng đ.ấ. m bóp chân cho đích mẫu, miệng dẻo kẹo làm nũng:
"Mẫu thân, trước đây người từng hứa sẽ cho con cửa tiệm mặt tiền ở phố Chu Tước cơ mà. Người là Hầu phu nhân, lời nói ra không thể nuốt lời được đâu nhé."
Giọng nàng ta nũng nịu, mang theo vô vàn ý oán trách ngọt ngào.
Hầu phu nhân nghe xong, khóe môi khẽ cong lên, giọng điệu bất đực dĩ: "Được rồi, được rồi, con đừng đ.ấ. m bóp nữa. Đấm loạn xạ chẳng có bài bản gì cả, làm chân ta đau cả lên rồi đây này."
"Mẫu thân!" Ngũ nương t. ử giả vờ hờn dỗi.
Nhìn cảnh hai mẹ con kẻ tung người hứng này, người không biết chuyện khéo lại tưởng họ là mẹ con ruột thịt. Nào ai ngờ, Ngũ nương t. ử này chẳng qua chỉ là thứ xuất. Trước khi qua đời, mẹ ruột của nàng ta thậm chí chỉ là một tiểu nha đầu bồi giường cho Hầu gia, đến cái danh phận di nương cũng chưa từng có.
Trong đầu Từ ma ma xẹt qua vài ý nghĩ rối rắm, nhưng bà vội vàng dập tắt, thầm nghĩ: Vị kia vừa mới lộ diện đã gợi lại cho mình ký ức xa xăm nhường này.
Nhưng cũng hết cách, suy cho cùng, vị đó mới chính là con gái ruột của Thẩm thị, là đích ấu nữ danh giá của Hầu phủ.
Lúc này, Thẩm thị mới quay sang nhìn Từ ma ma vẫn đang đứng hầu sau tiếng gọi lúc nãy, cất lời hỏi: "Từ ma ma, bà vội vã như vậy là có chuyện gì sao?"
Nghe vậy, Từ ma ma vội cúi người: "Phu nhân, Tam nương t. ử về rồi ạ."
Tam nương t.ử?
Thẩm thị kinh ngạc, nhất thời không nhớ nổi Hầu phủ có Tam nương t. ử từ lúc nào.
Từ ma ma hạ thấp nửa thân trên xuống hơn nữa, nói khẽ: "Là vị ở Đàm Châu ạ."
Thẩm thị sững người, dường như lúc này mới nhớ ra còn có một người như vậy tồn tại. Bà ta chậm rãi ngồi dậy khỏi giường mỹ nhân, nhạt nhẽo nói: "Hà ma ma đi đón người cũng đã hơn ba tháng, tính toán thời gian thì quả thực cũng đến lúc phải về rồi."
"Mẫu thân, có phải người đang nhắc tới Tam tỷ tỷ sống ở Đàm Châu không?" Ngũ nương t. ử tỏ vẻ ngây thơ lên tiếng, "Con nghe nói vị Tam tỷ tỷ này từ nhỏ thân thể đã yếu ớt, đành phải gửi đến Đàm Châu tĩnh dưỡng, cũng không biết dung mạo ra sao. Mọi người đều khen con có phúc khí, đợi Tam tỷ tỷ về, con sẽ chia bớt phúc khí của mình cho tỷ ấy, như vậy bệnh của tỷ ấy có lẽ sẽ nhanh khỏi hơn!"
Ngũ nương t. ử ngẩng mặt lên, khuôn mặt trắng trẻo mang theo vẻ ngoan ngoãn, ngây thơ thường ngày.
Nhưng Thẩm thị nghe xong lại nhíu mày, chậm rãi nói: "Đứa trẻ đó là kẻ vô phúc, con tiếp xúc nhiều với nó, e rằng sẽ tổn hại đến phúc khí của con đấy."
Từ ma ma nghe câu này, da đầu chợt căng cứng, đầu càng cúi thấp hơn.
"Người đến đâu rồi?" Thẩm thị mở miệng hỏi.
Từ ma ma mất một nhịp mới phản ứng lại được Thẩm thị đang hỏi ai, vội đáp: "Đã đến cổng Thùy Hoa rồi ạ."
"Đến tận cổng Thùy Hoa rồi sao?" Thẩm thị kinh hãi, nhíu mày trách móc: "Vậy sao bây giờ bà mới đến bẩm báo? Bọn người dưới trướng c.h.ế. t hết rồi à?"
Phải biết rằng qua cổng Thùy Hoa là vào nội viện, cách Thanh Ngô viện bất quá chỉ chừng một khắc đồng hồ. Vậy mà Từ ma ma đi vào báo tin đã mất bao lâu rồi? Đã đến một khắc chưa? Chẳng lẽ người đã đến tận Thanh Ngô viện rồi?
Ngay lúc Thẩm thị đang nghĩ ngợi, bỗng thấy một nha đầu bên ngoài bước nhanh vào, quỳ rạp xuống đất báo: "Phu nhân, Tam nương t. ử đến rồi."
Thẩm thị đang định nói gì đó, thì thấy một bóng người cao ráo, thon thả bước ra từ phía sau nha đầu. Một khuôn mặt vừa xa lạ lại vừa có chút quen thuộc xông thẳng vào tầm mắt mọi người trong phòng.
Xa lạ, là vì chưa ai từng nhìn thấy khuôn mặt này. Còn quen thuộc, là vì trên khuôn mặt đối phương phảng phất hình bóng hao hao Thẩm thị: nhan sắc diễm lệ đoan trang, chân mày rạng rỡ sinh động, ánh mắt lại sáng ngời và cực kỳ sắc bén.
Thẩm thị nhìn mà lòng dâng lên cảm xúc phức tạp, nhất thời quên mất ban nãy mình định nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!