04
Vào một đêm trăng yên tĩnh, ta nằm dài trên giường, Hách Liên Ngọc ở một bên đọc "Đạo Đức Kinh" ru ta ngủ.
Chỉ vì ta cứ lặp lại một câu: "Lúc ta còn nhỏ, mẫu thân ngày nào cũng kể chuyện ru ta ngủ."
Hách Liên Ngọc mở cuốn sách cũ ra, đôi mắt sáng ngời, đọc được vài chữ, mí mắt ta bắt đầu giật giật.
Có lẽ là vì lần đầu làm mẫu thân, Hách Liên Ngọc chưa có kinh nghiệm, vừa đọc thỉnh thoảng sẽ kiểm tra ta: "Chấp đại tượng, thiên hạ vãng. Vãng nhi bất hại, an bình thái*. Câu này có nghĩa là gì?"
**[Dịch nghĩa:
Cả đoạn dịch nghĩa là:
Nắm được Dáng mạo lớn, thì thiên hạ đi với.
Đi với mà chẳng thiệt hại, còn được an bình tốt đẹp.
Có nhạc và bánh, khách qua đường dừng lại.
Đạo nói ra khỏi miệng, thì lạt lẽo vô vị làm sao?
Nhìn thì chẳng thấy được, lắng nghe chẳng nghe thấy được, dùng chẳng hết được.
*Giải thích: Dáng mạo lớn (Đại tượng) ở đây chỉ thị Đạo. Đạo tuy là thực tại siêu hình nhưng lại bao quát, chi phối tất cả vũ trụ vạn vật; vì thế Lão Tử cho rằng Đạo có dáng mạo lớn. Mặc dầu ông chỉ nói trống không "Chấp Đại tượng", nhưng phần sau của câu có chữ "thiên hạ" (mọi người), cho nên chúng ta phải hiểu ông muốn nhắn nhủ nhà cầm quyền. Nếu nhà cầm quyền nắm giữ được Đạo, sống theo Đạo, thì có xướng xuất chương trình hay kế hoạch nào thì tự nhiên toàn dân cùng đi với, cùng hợp tác để chương trình, kế hoạch đó tiến tới thành công. Được toàn dân đi với chỉ có lợi cho cả đôi bên, chứ chẳng có hại gì. Khi nhà cầm quyền và toàn dân đồng lòng sát cánh với nhau, chắc chắn đất nước sẽ được tai qua nạn khỏi, bình an tốt đẹp.
*Nguồn : Fb (Hu).]**
Ta mở đôi mắt trong sáng ngây thơ đáp: "Nếu ôm voi lớn đi du lịch khắp thế gian, thì sẽ không sợ hãi nữa, thiên hạ sẽ thái bình".
Hách Liên Ngọc hít một hơi thật sâu, nói: "Là cô xem thường ngươi rồi."
Ngài ấy lật thêm vài trang rồi chỉ vào dòng "Thiên hạ hữu đạo, khước tẩu mã dĩ phẩn. Thiên hạ vô đạo, nhung mã sinh ư giao*."
**[Cả đoạn là:
Thiên hạ hữu đạo, khước tẩu mã dĩ phẩn.
Thiên hạ vô đạo, nhung mã sinh ư giao.
Họa mạc đại vu bất tri túc.
Cữu mạc đại vu dục đắc.
Cố tri túc chi túc, thường túc hĩ.
Dịch nghĩa:
Trong thiên hạ có Đạo thì bỏ việc cưỡi ngựa mà đi bón phân ngoài ruộng.
Trong thiên hạ không Đạo thì ngựa và chiến binh sinh ra khắp ngoại thành.
Không có họa nào lớn bằng không biết đủ.
Không có rủi nào lớn bằng tham cầu.
Cho nên hễ biết đủ thì người ta sẽ luôn đầy đủ vậy.
Giải nghĩa:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!